sáng, bất chấp hình tượng ngay khi Lô Dũng vừa nói xong một câu 'Ăn cơm đi',
nàng lập tức bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Bộ dáng này của nàng lọt vào mắt Tô Việt, trong lòng hắn lại càng không có tư vị gì, một Lô Uyển Chi nhu nhược hay đỏ mặt là người trong lòng yêu thích gả cho hắn không tới hai tháng đã bị cuộc sống nghèo khó bào mòn, còn thêm tập tính có
chút thôn phụ quê mùa.
Mà làm cha mẹ nàng - phu phụ Lô Dũng - thấy thế cũng ẩn ẩn đau lòng, khuê nữ tâm can bảo bối hiện tại với
tướng ăn này, bọn họ chưa thấy bao giờ, lại càng không muốn nhìn thấy,
ngay cả Lô Dũng tự đáy lòng cũng chất vấn chính mình, lúc trước tại sao
cứ như vậy mà đem Lô Uyển Chi gả ra ngoài chứ?
Đáng tiếc trên đời này không còn cơ hội làm lại lần nữa, nữ tử tốt cũng không thể gả
hai lần, vì thế sau khi cơm nước xong, Lô Dũng liền gọi Tô Việt vào thư
phòng của Lô Văn Hiên đóng cửa nói chuyện. Lần này không giống với lần
trước, còn để cho Tô Việt chút mặt mũi, lần này ông trực tiếp nhìn chằm
chằm Tô Việt cả nửa ngày trời, trong mắt tất cả đều là thất vọng, khổ
sở, đau lòng, Tô Việt nhìn thấy mà hết hồn.
Chỉ thấy Nhạc phụ không nói chuyện, hắn cũng không thể mở miệng, cuối cùng Lô Dũng nói
một câu, "Lần trước chuyện kia ta nói với ngươi, ngươi cân nhắc thế
nào?"
Cũng may Tô Việt không bị sắc mặt nghiêm khắc của ông dọa sợ, phản ứng rất nhanh trả lời, "Cha, ta đồng ý!"
Vốn đang chuẩn bị chờ đón mấy lời bừa bãi vớ vẫn từ Tô Việt, nhưng thấy hắn đồng ý sảng khoái như vậy, Lô Dũng thậm chí có chút không thích ứng
kịp, nhịn không được buồn bực hỏi, "Lần này tại sao lại đồng ý nhanh như vậy? Chuyện này có cùng với Uyển Chi bàn bạc chưa?"
Gật đầu, lo lắng trong lòng vừa rồi mới được giải thoát, Tô Việt nói, "Đã bàn
bạc với Uyển Chi, nàng cũng đồng ý. Nàng đồng ý ta cũng đồng ý".
Nghe hắn nói thế, Lô Dũng mới hài lòng gật đầu, khó chịu trong lòng vừa rồi
cũng vơi đi nhiều, Tô Việt nhìn thấy sắc mặt Nhạc phụ hơi dịu xuống,
nhịn không được đưa ra nghi vấn trong lòng, "Cha, tuy nói là chuyện này
không nên hỏi nhiều, nhưng mà đã để ta làm chưởng quầy, ta còn muốn biết cửa hàng này mở thế nào?"
Lô Dũng bị hắn hỏi khá sửng sốt,
nếu Tô Việt giống như mấy tiểu tử bình thường khác trong thôn, vào đề
nghị lần trước khi ông nhắc tới chuyện này hắn sẽ cảm động đến rơi nước
mắt, nhưng mà hắn không có, còn nghiêm túc từ chối ý tốt của ông. Lần
này hắn đồng ý, rõ ràng cho thấy đây là ý tứ của nữ nhi của ông, có thể
thấy được trong lòng hắn Lô Uyển Chi vẫn luôn được đặt vị trí đầu tiên.
Tiếp nhận nhưng không mù quáng nhận, mà muốn hỏi rõ ràng chi tiết, ý nghĩ từ bỏ Tô Việt sáng nay giờ phút này hoàn toàn bị xóa sạch, xem ra Tô Việt
đúng là người có đầu óc.
"Chuyện này, ta không tiện nhiều
lời, nếu ngươi thật sự muốn biết kỹ hơn thì có thể đi về hỏi Uyển Chi,
nếu con bé nguyện ý nói cho ngươi thì tốt, nếu nàng không đồng ý nhắc
tới, A Việt, ngươi cũng không cần hỏi thêm. Nhưng ngươi yên tâm, cửa
hàng này của nhà ta được mở quang minh chính đại, tuyệt đối không liên
quan tới chuyện không trong sáng nào" Lô Dũng chân thành cam đoan nhìn
Tô Việt.
Thấy Nhạc phụ nói như vậy, Tô Việt biết chính hắn
không hỏi được chuyện cần biết, chỉ lần nữa nói sẽ bắt đầu trồng trọt
vào vụ xuân trên ba mẫu đất rồi sẽ đi trấn trên, qua ngày mười lăm tháng này sẽ bắt đầu học hỏi.
Mắt thấy trời nhá nhem tối, Trương
thị còn lưu luyến kéo tay Lô Uyển Chi, liên tiếp than thở bảo ăn cơm tối xong rồi hãy đi, dù sao hai nhà cũng cách không xa.
Cuối cùng khi được đưa tiễn khỏi cửa Lô gia, hai vợ chồng mang theo mấy túi lớn túi nhỏ trở về nhà, lúc này trời đã tối đen. Buổi tối, hai vợ chồng cùng nằm xếp trên giường, Tô Việt nhớ tới mấy lời
Nhạc phụ nói buổi chiều, nghĩ xem làm thế nào mở miệng hỏi.
Hắn càng nghĩ, vẫn nhịn xuống, dù sao hiện tại còn trong Tết, tuy nói Lô
Uyển Chi là một người mảnh mai nhưng hắn thật sự sợ nếu hai người mà xảy ra xung đột nhỏ, bản thân hắn không thể là đối thủ ngang ngược của
nàng.
Vì thế, hắn ngăn lại nghi vấn đang nảy sinh, thế nhưng
dù sao lăn qua lăn lại cũng ngủ không được, hơn nữa nghe thấy Lô Uyển
Chi bên cạnh vẫn chưa ngủ, hay là đến bàn bạc nghiên cứu quyển sách ngày ấy hắn tìm được.
"Uyển Chi!" giọng Tô Việt có vẻ không bình tĩnh.
"Ừm" Lô Uyển Chi trả lời rất bình tĩnh, âm thanh như có như không biểu hiện chủ nhân của nó sắp gặp Chu Công.
"Uyển Chi" giọng của Tô Việt càng hiển nhiên day dẵng, cơ thể cũng theo âm
thanh đó mà nhiệt tình nghiêng người sát vào Lô Uyển Chi.
Vỗ lên bộ móng vuốt của Tô Việt đang ôm ngang hông mình, Lô Uyển Chi mệt mỏi than thở, "Ngày hôm nay mệt, ngủ sớm đi".
Biết nàng sẽ cự tuyệt, việc giường chiếu của hai người kể từ ngày thành thân tới nay, kể ra cũng không quá mười lần, hiện tại tuy nói đối với việc
cầu hoan của Tô Việt Lô Uyển Chi không còn sợ hãi nữa, nhưng lúc đầu lúc nào nàng cũng cự tuyệt.
Cho nên, Tô Việt tập mãi thành thói
quen, căn bản là mấy lời này của nàng không để vào tai, mà một tất lại
tiến thêm một thước vén vạt áo của nàng lên, thừa dịp này hưởng t