Gian Phi

Gian Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324000

Bình chọn: 7.5.00/10/400 lượt.

à tôi thì căn bản là

không cần phải nhiều lời, huống hồ kế hoạch của tôi cũng không thể để

cho anh lún vào quá sâu được, nếu không sẽ khiến Trọng Tôn Hoàng Gia

nghi ngờ, sau này lỡ có chuyện không hay xả ra với Duệ nhi sẽ khiến anh

khó ăn khó nói.” Trọng tâm nằm ở Duệ nhi, chứ không phải là tôi.

“Cô đúng là tự tin thái quá, không sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?”

“Dù có chuyện ngoài ý muốn xảy ra đi chăng nữa cũng sẽ do một tay tôi

tạo ra.” Tôi mỉm cười, kế hoạch đã tính toán nhiều năm như thế, dù có

chuyện ngoài ý muốn cũng sẽ không thể bị ảnh hưởng lớn. Huống chi ngay

cả ngày tháng cũng đã định sẵn, có nhiều việc ngoài ý muốn hơn nữa cũng

không thể thay đổi được đâu!

Bên bờ sóng vỗ, tuyết trắng bay bay, tôi mặc áo khoác lông cừu ngồi

trong đình nhìn Duệ nhi đang chơi đùa cùng các tiểu hoàng tử, tiểu công

chúa ở cách đó không xa, trong lòng dấy lên một cảm giác thật ấm áp.

“Nương!” Một lát sau, Duệ nhi bỏ lại đám nhóc kia chạy đến trước mặt tôi, khuôn

mặt trắng trẻo vì chơi đùa mà ửng lên màu hồng khỏe khoắn. Tôi lấy khăn

lụa từ tay Mai nhi đưa đến lau đi mồ hôi trên trán thằng bé, cười hỏi:

“Sao vậy? Chơi mệt rồi sao?

“Nương, Duệ nhi muốn nghe nương đánh

đàn!” Đôi mắt đen láy, sáng ngời của thằng bé nhìn tôi chăm chú, “Ai

cũng nói tiếng đàn, tiếng hát của nương là tuyệt phẩm trong thiên hạ,

nhưng Duệ nhi chưa có cơ hội được nghe, nương phải bồi thường cho Duệ

nhi!”

“Hi hi!” Nhị công chúa nhỏ tuổi nhất – Ngọc Thúy không biết đi theo Duệ nhi vào đình từ lúc nào, dựa vào bên người thằng bé cười hi hi, nói: “Đại hoàng huynh thật tội nghiệp, chưa được nghe tiếng đàn của nương nương, hi hi!”

Tôi bật cười, thằng bé này, không phải đang chơi vui sao? Tự nhiên nghĩ gì mà lại đòi nghe đàn? Có điều nếu đã là

mong muốn của Duệ nhi thì tôi làm sao có thể từ chối được.”Lan nhi, mang đàn đến đây.”

“Vâng ạ!”

“Đại hoàng huynh thật là giỏi!”

“Đúng đó! Nương nương chưa bao giờ từ chối đại hoàng huynh điều gì cả!”

“Hi hi!”

Mấy đứa trẻ đều đã chạy cả vào đình, tôi nhìn bọn chúng cười đùa hồn nhiên với nhau mà không khỏi bật cười theo.

Khi tôi ngồi vào trước bàn, Mai nhi đốt một lò hương, tôi hỏi: “Duệ nhi muốn nghe gì nào?”

Duệ nhi nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi nói, “Nương chọn một bài

hát đi, Duệ nhi chưa bao giờ được nghe qua những khúc người đàn mà.”

Tôi suy nghĩ, đang chuẩn bị chơi thì nhìn thấy một bóng người thấp thoáng

phía xa, tâm tư lập tức thay đổi, ngón tay đang đặt trên dây đàn vang

lên một khúc nhạc hoàn toàn khác:

“Tạc dạ tinh thần tạc dạ phong.

Họa lâu tây bạn quế đường đông.

Thân vô thái phượng song phi dực.

Tâm hữu linh tê nhất điểm thông.

Cách tọa tống câu xuân tửu noãn.

Phân tào xạ khúc lạp đăng hồng.

Ta dư thính cổ ưng quan khứ.

Tẩu mã lan đài loại chuyển bồng…”

(Bài thơ này dịch nghĩa ra sẽ được hiểu nôm na rằng: Kỷ Vận không cần làm

phượng hoàng bay cao, chỉ cần người mình yêu có thể hiểu thấu tấm lòng.

Nhưng nếu mãi mãi cũng không thể thấu hiểu lòng nhau, thì cô ấy sẽ biến

thành hoa bồ công anh, bay đi rời khỏi vị quân vương không biết thế nào

là đúng sai)

Dư âm trong gió còn chưa ngừng lại, đã nghe thấy một giọng nói cao cao tại thượng: “Hay! Hay cho một câu ‘Thân vô thái phượng song phi dực, Tâm hữu linh tê nhất điểm thông!”

Tôi biết thừa người đến là ai, mỉm cười ngẩng đầu đang định đứng lên hành

lễ, không ngờ một cơn đau ập đến bất ngờ khiến trước mắt tôi trời đất

tối sầm, thân mình mới vừa đứng lên được một nửa mất đà mềm nhũn,

“Không…”

“Nương!” Tiếng kêu chất chứa sợ hãi của Duệ nhi vang

lên, một cánh tay vững chắc nhanh chóng đỡ lấy người tôi, cơn đau khiến

mắt tôi mờ tối, không còn phân biệt được ai với ai, chỉ nghe loáng

thoáng bên tai vọng đến tiếng gọi của Trọng Tôn Hoàng Gia: “Vận nhi?”

“Truyền ngự y! Mau truyền ngự y!”

Chỉ một lát sau, cơn đau lui dần, tôi chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt là

hai khuôn mặt gần như tương tự nhau một lớn, một nhỏ đang áp sát lại.

Khẽ động đậy môi một cách yếu ớt, trong lòng tôi thầm rủa cơn đau lần

này tới thật không đúng lúc. Mặc dù tôi không ngại trước mặt Trọng Tôn

Hoàng Gia thể hiện một chút yếu đuối để đổi lấy thương cảm, nhưng tôi

không muốn Duệ nhi phải lo lắng cho tôi.

“Nương, có chuyện gì xảy ra với người vậy?” Khuôn mặt nho nhỏ của Duệ nhi tràn ngập một nỗi lo

lắng không hề giấu diếm. Trọng Tôn Hoàng Gia mặc dù vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, nhưng có thể thấy được lờ mờ trong đáy mắt ẩn giấu một cảm xúc

pha trộn phức tạp.

“Không sao.” Tôi vờ như không để ý, từ lần đầu tiên xuất hiện cơn đau như thế này năm năm trước, sau đó lâu lâu lại

tái phát một lần, nhưng vì thời gian đau đớn quá ngắn, ngoài ra mọi thứ

khác đều bình thường, mà ngự y cũng không thể tìm ra vấn đề nằm ở đâu,

cho nên tôi cũng không thèm để ý đến nữa. Không ngờ lần này lại tái phát trước mặt Duệ nhi, thật là không khéo chút nào!

“Hoàng thượng, ngự y đến rồi.” Cao công công ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở, Trọng Tôn Hoàng Gia nhíu mày, “Để ông ta qua đây.”

“Thần khấu kiến Ngô hoàng, vạn tuế vạn tuế vạn v


Polaroid