Giấc Mộng Của Anh, Chính Là Em

Giấc Mộng Của Anh, Chính Là Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324235

Bình chọn: 10.00/10/423 lượt.

p kích ngực thôi

sao? Một đứa bé chín tuổi, lão nương nhịn!

Lôi Ti Ti vừa muốn khom lưng thì Ngụy Dịch đã vượt lên trước một bước bế Miễn

lên.

“Không được.” Ngụy Dịch nghiêm túc lặp lại với Miễn, “Không được.”

“Tại sao không được? Mềm nhũn vô cùng thoải mái.”

Ngụy Dịch chau chau mày: “Đó là lãnh địa của anh.”

Anh lại nhìn ngực Lôi Ti Ti một chút: “Của anh.”

Lôi Ti Ti nóng nảy: “Ngụy Dịch anh đừng dạy hư trẻ con!”

Miễn sững sờ: “Dạy hư trẻ con?”

Ngụy Dịch tiếp cười: “Lôi Ti Ti, dạy hư trẻ con chính là em chứ?”

Anh còn lý luận! Lôi Ti Ti giận đến mắt tròn xoe, run run đôi môi không nói ra

được câu nào.

Cho nên, cái gì mà nông nô nổi dậy làm chủ nhân, cho tới bây giờ đều là mây

trôi.

Lúc này một nông nô khác cũng ra sân —— môi hồng răng trắng, gương mặt vốn là

trắng nõn bởi vì bị mặt trời chăm sóc mà trở nên đỏ ửng khác thường.

Thỉnh Đẳng Đẳng, a, không đúng, là Lâm Lâm?!

So sánh với vẻ mặt khiếp sợ của Lôi Ti Ti, Ngụy Dịch ngược lại rất là trấn

định.

Lâm Lâm đã sớm mắng lên trong lòng: người chết! Tôi thật vất vả chạy về từ thâm

sơn cùng cốc, dễ dàng sao? Tôi thật vất vả trở về liền thấy hai người kia đang

đánh nhau, cậu lại không hề khuyên giải! Tôi tốt bụng khuyên khuyên, lại bị mỗi

người đá vào bụng một cú! Đá lên bụng còn chưa tính, tại sao lúc tôi tới thì

tất cả các cô nàng đều đi rồi, tại sao giới thiệu lại kết thúc như vậy, tại sao

mấy người cos một nhà ba người ngọt ngào như vậy?!

Tại sao! Tại sao! Tại sao?!

Nơi nào có áp bức, nơi đó có phản kháng.

Lâm Lâm cười rất giảo hoạt: “Ti Ti à, Chiêu Chiêu nhà cậu đang uống rượu ở phía

đông phường Vị, khóc kêu muốn tìm em!” Lâm Lâm nói xong, lại liếc nhìn Ngụy

Dịch: “Cô ấy nói trừ em ra không muốn gặp ai cả.”

“Thật?!”

“Đương nhiên là thật.” Chỉ giới hạn ở nửa câu đầu. Nửa câu sau, là Lâm Lâm tự

an bài anh không muốn cho Ngụy Dịch được vừa lòng đẹp ý, hừ hừ.

Lôi Ti Ti nóng nảy: “Em sẽ đi ngay bây giờ.” Cô lại nghiêng đầu liếc nhìn Ngụy

Dịch: “Không cho phép anh đi! Đều do anh em tốt của anh gây ra họa, hừ!”

Biểu tình của Ngụy Dịch thật đặc sắc. Anh nghiến răng phát ra một câu nói: “Lâm

Lâm đúng không?”

Khi Miễn hoảng sợ nhìn soi mói, “mặt trắng nhỏ” đáng yêu của chúng ta đáng yêu

lại bi kịch rồi.

Lúc Lôi Ti Ti chạy tới, Lưu Chiêu Chiêu đã uống say rồi.

Một đôi mắt đẹp xoay chuyển, chỉ rơi lệ không nói gì. Cô ấy đẩy một chai bia đến

trước mặt Lôi Ti Ti: “Ti Ti, là chị em liền uống nó!”

Xét thấy ánh mắt Lưu Chiêu Chiêu quá kinh người, cổ Lôi Ti Ti cứng lại, buồn

bực uống...

Lưu Chiêu Chiêu lại đẩy một chai tới: “Ti Ti, cậu có phải vĩnh viễn đứng bên

cạnh mình hay không? Phải liền uống nó!”

Lôi Ti Ti lại nhắm mắt, uống...

Lại một chai: “Ti Ti, đàn ông con mẹ nó đều là khốn kiếp! Đồng ý liền uống nó!”

Lôi Ti Ti do dự một chút, trái lương tâm, uống!

Người nào đó tửu lượng không tốt lắm, bị ba chai bia tấn công mạnh, mắt bắt đầu

đăm đăm.

Cô mơ mơ hồ hồ nghe được Lưu Chiêu Chiêu khóc lóc kể lể:

“Ti Ti, cậu biết không? Mẹ Thương Gian chê nhà mình nghèo, chê mẹ mình làm ở

thẩm mỹ viện, không đồng ý, mình chửi con mẹ nó chứ!”

“Ti Ti, mình đối với Sultry cũng không phải là không động lòng, nhưng... Nhưng

luôn giống như, thiếu một chút, thiếu thứ này, cảm giác liền hoàn toàn khác

nhau...”

“Cùng chơi với Sultry, mình luôn không muốn để ý tất cả xông về phía trước...

anh ấy thì luôn ở phía sau yên lặng thêm mana (năng lượng) cho mình về màu đỏ, mặc dù không nói gì cả, nhưng cảm

giác thật vô cùng tuyệt... Nếu như không có Thương Gian, có lẽ chính là anh

ấy...”

“Mà mình chính là bị coi thường, bị coi thường chết rồi... tại sao Thương Gian

lại nghe lời mẹ anh ấy như vậy! Anh ấy có bệnh luyến mẹ khốn kiếp à?!”

Lưu Chiêu Chiêu nằm trong ngực Lôi Ti Ti, nước mắt rơi xuống, Lôi Ti Ti cảm

thấy ngực vừa nóng vừa đau.

Cô giật giật ngón tay, vỗ từng cái từng cái sau lưng Lưu Chiêu Chiêu: “Chiêu

Chiêu, mình cảm thấy được, cậu rất bị coi thường.”

“Lôi Ti Ti cậu đi chết!”

Sau đó thế nào Lôi Ti Ti cũng thật không rõ ràng. Chỉ nhớ rõ cả người rơi vào

trên một tấm lưng thật dầy, mùi vị quen thuộc sắp bức ra nước mắt. Lôi Ti Ti

dựa lên như một con cún nhỏ, ôm chặt cổ của Ngụy Dịch: “Công công, may nhờ có

anh. Thật tốt.”

May nhờ có anh, vừa bắt đầu đã chọn em. Để em đỡ phải đi nhiều đoạn đường quanh

co, thật tốt.

Ngụy Dịch thân hình hơi chậm lại, tiếp vuốt vuốt tóc của cô: “Mới biết à!”

Lâm Lâm nhìn Ngụy Dịch và Lôi Ti Ti, lại quay đầu nhìn ba người đang huyên náo

không thể tách rời ra, tiếp đó nhìn trời.

Miễn ôm lấy bắp đù anh: “Anh đang nghĩ cái gì?”

“Tiểu Miễn.”

“Là Tiểu thỏ!”

“Được rồi, con thỏ nhỏ. Anh nói với em, có hai loại đàn ông, một loại vừa bắt

đầu đã rất rõ ràng mình muốn cái gì; một loại thì, cái gì đều mơ tưởng, nhưng

muốn nhất là cái gì anh ta lại không rõ ràng. Em muốn thành loại đàn ông nào?”

Miễn đồng học sờ sờ cái cằm: “Chú Lâm Lâm, mặt chú như con nít, đừng giả bộ

thâm trầm.”

Lâm Lâm bổ nhào, ngã xuống đất không dậy nổi.

Bên kia, Lôi Ti Ti đang say khướt nằm ở trên người Ngụy Dịch


Lamborghini Huracán LP 610-4 t