êu Chiêu dừng chân đứng một lát, vạch đám người đi ra ngoài. Bóng đỏ
tươi mang theo vẻ cô đơn, rất nhanh bị dòng người mãnh liệt đẩy ra.
Lôi Ti Ti vừa lúc thấy cô rời đi, tâm chợt khô khốc, không chút suy nghĩ liền
muốn chạy đi theo. Vậy mà bị người đẩy một phen, trọng tâm của Lôi Ti Ti không
vững liền ngã ngồi trên mặt đất.
Lôi Ti Ti quýnh lên, hoàn toàn bi kịch T^T
Mặc dù Thanh Long bào có nhiều vải vóc, nhưng bởi vì là áo nam, cho nên cổ áo
cũng rất lớn. Cô vừa té như vậy, cổ áo liền trượt đến bả vai, lộ ra một chút
dây áo lót. Hơn nữa đáng hận chính là, Thanh Long bào hơi giống y phục hoàng đế
Hán triều mặc, chân trước có một miếng vải vóc đẹp đẽ rũ xuống.
Theo lý mà nói bên trong nên có quần lót, nhưng Ngân Thời vô lương ăn bớt ăn
xén nguyên vật liệu không có làm! Vì vậy hai cái chân nhỏ thẳng trắng mịn của
Lôi Ti Ti, cũng như ẩn như hiện trước cái nhìn trừng trừng của rất nhiều người.
Lôi Ti Ti rốt cuộc cảm nhận được cái gì gọi là xấu hổ muốn chết rồi. Ánh mắt
của những trạch nam kia, thâm trầm, thâm thẩm giống như có thể lột xuống mấy
lớp da trên người cô.
Lôi Ti Ti nổi da gà toàn thân muốn ngồi dậy cũng không thể —— chung quanh đều
là người, hơn nữa còn có khuynh hướng càng ngày càng nhiều.
Lôi Ti Ti nước mắt tràn mi, mặt nhăn nhó thiếu chút nữa khóc.
Mà lúc này có giọng nữ lành lạnh nhạo báng: “Không đến nỗi đi, showgirl bây giờ
vì vật lộn đọ sức giành vị trị, có thể ngã xuống khoe hết?”
“Chậc chậc, quá giả dối rồi. Về sau có phải bên trên còn thêm... Cái loại video
đó không?”
Nói xong hai người che miệng cười hì hì, trong mắt thoáng qua sảng khoái hả
hận.
Một người trong hai người, chính là Tố Thủ Lộng Cầm. Tố Thủ Lộng Cầm cảm thấy
mình đứng đầu danh sách mười mỹ nhân, được nhìn nhiều nhất đương nhiên là mình!
Kết quả bị con nhỏ xem ra ngu si đần độn này đoạt danh tiếng, cô ả thật rất tức
giận.
Khiến cho Tố Thủ Lộng Cầm buồn bực nhất là, cô không thể không thừa nhận diện mạo
con nhỏ này rất đánh trúng điểm yếu của đám trạch nam. Ánh mắt u mê giống như
nai con, đôi môi trắng nhạt và vóc người kiêu ngạo của cô ta không thể không
thừa nhận.
Nhưng từ chuyện này mà xem, con nhỏ này còn rất giả bộ rất có tâm kế! Tố Thủ
Lộng Cầm lạnh lùng cười.
Ở trường nghệ thuật, chuyện như vậy cô đã sớm thấy nhưng cũng không thể trách.
Những ngôi sao nhỏ xuất thân từ trường họ, trước người khác thì băng thanh ngọc
khiết, sau lưng không biết xa dọa cỡ nào?! Nếu không phải là cô vẫn không chịu thông
đồng làm bậy, làm sao đến lượt họ nổi tiếng?
Tố Thủ Lộng Cầm vừa nghĩ vừa thối lui ra khỏi đám người. Thân thể của cô giống
như vô tình nghiêng một cái, mềm nhũn ngã về phía một bóng dáng vội vã.
Tung hết chiêu có thể ra để đọ sức, vậy một câu chuyện tài tử giai nhân mọi
người ca tụng cũng có thể chứ?
Tố Thủ Lộng Cầm đã quan sát, dáng dấp người tới vô cùng anh tuấn, lông mày đen
nhánh càng lộ vẻ anh tuấn —— nhưng khiến Tố Thủ hài lòng là quần áo và đồng hồ
của người tới. Đều là những nhãn hiệu nổi tiếng, không giống mấy hiệu tầm
thường lại in logo thật to ở tay áo.
Anh ta chọn kiểu dáng đơn giản, hơi vẻ người lớn, nhưng mặc ở trên dáng người
cao ngất của người đàn ông này lại có vẻ anh tuấn bất phàm. Anh ta không phải
con nhà giàu cũng là con nhà quyền quý! Nếu có thể nối quan hệ, vậy thì càng
tốt hơn >V<
Nghĩ như vậy Tố Thủ Lộng Cầm càng thêm ra sức ngã xuống phương hướng kia. Nhưng
người tới lại đột nhiên đổi hướng, lúc tránh cô ra lại còn bất mãn cau mũi một
cái?!
Hắn, cư, nhiên, ngại, cô, thối?!
Em gái Tố Thủ lần đầu tiên sinh ra hoài nghi đối với khiếu thẩm mỹ của bản
thân.
Sao, sao lại như vậy?
Nước hoa cô dùng một tháng sinh hoạt phí mới mua được a a a!
Người tới chính là Ngụy Dịch.
Ngụy Dịch bén nhọn quét mắt, đám người vây quanh liền tự động nhường con đường.
Nội tâm của đám trạch nam rối rít tiếp thu được tín hiệu nguy hiểm, người đàn
ông này không dễ chọc a T^T
Chỉ là ánh mắt tiếp xúc đến Lôi Ti Ti thì trong nháy mắt liền trở nên nhu hòa.
Anh vừa cong đầu gối ngồi xổm xuống, Lôi Ti Ti lập tức giống như con chó nhỏ
mắt long lanh nhào tới. Ngửi thấy được mùi hương dễ ngửi quen thuộc trên áo sơ
mi, Lôi Ti Ti chỉ cảm thấy thật uất ức.
Đúng vậy, là uất ức.
Hoảng sợ, xấu hổ vừa rồi đều chuyển thành tâm tình uất ức, nước mắt đọng lại ở
chóp mũi không kìm được rớt xuống. Người trước mắt, khiến cô không tự chủ lệ
thuộc vào.
Đôi môi Ngụy Dịch giật giật, cuối cùng biến thành nụ cười bất đắt dĩ. Đối mặt
với ánh mắt hoảng sợ như nai con của cô, trách cứ cuối cùng không nói ra miệng.
Khi ánh mắt chạm đến áo khoác màu đen trên người cô, biểu tình của Ngụy Dịch
nhất thời trở nên dở khóc dở cười, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên ấm áp.
Anh sờ sờ đầu Lôi Ti Ti, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Một bàn tay
khác của anh vòng sau lưng cô vỗ nhẹ, giọng nói mềm mại dụ dỗ: “Đừng sợ, anh ở
đây.”
Năm chữ rất đơn giản này, lại làm cho các cô gái tại chỗ đều động dung. Mặc dù
phái nữ bây giờ càng ngày càng mạnh mẽ, có thể qua mặt đàn ông, đấu tranh anh
dũng.