ùng biện pháp nào nhất định phải mời được bố mẹ về đây ở ít hôm. Nếu không làm được thì đừng nghĩ đến chuyện cưới Tiểu Đa nhanh như vậy”.
Thần Quang thở dài, sao lại nảy ra thêm một đề bài nữa vậy. Nhưng nghĩ lại, nếu qua được cửa ải này rồi, đoạn đường phía trước sẽ rất sáng sủa, mà bản thân anh cũng không phải thử thách nữa, vì thế lập tức bày tỏ: “Kể cả có phải nói dối em cũng sẽ mời được hai cụ về”.
Phạm Triết Thiên có chút không yên tâm: “Nghe nói bố cậu cũng đi à?”.
Thần Quang trả lời mập mờ: “Bố em muốn nhân cơ hội đi du lịch một thể”.
“Nghe nói bố cậu lúc bình thường rất tốt, nhưng khi nổi giận có phần nóng tính, cậu phải hết sức chú ý đừng để ông cụ bực mình!”
Thần Quang nói vẻ kiên định: “Từ nhỏ đến lớn em đều được dạy dỗ kính già yêu trẻ, anh Cả yên tâm, em thà chịu thiệt thòi về mình chứ không thể để người già buồn phiền”.
Phạm Triết Cầm bảo nhỏ Thần Quang: “Bố mẹ chị thích nhất là được những người trẻ tuổi hỏi han quan tâm, cậu nói năng ngọt ngào một chút sẽ tốt hơn”.
Thần Quang cảm thấy chị Hai thật tốt bụng.
Phạm Triết Địa khẽ nói: “Bố mẹ tôi thích người trẻ tuổi cởi mở hoạt bát, cậu cứ chuyện trò nhiều với họ, nhất định sẽ ổn”.
Thần Quang cảm thấy rất vừa lòng.
Phạm Triết Nhân kéo Thần Quang sang một bên: “Mẹ tôi thích nhất người khác khen bà khéo tay, cậu nhớ chưa? Bà làm khéo nhất là bánh nhân thịt, cậu ăn nhiều cho bà vui!”.
Thần Quang nghĩ Triết Nhân quả là không tồi.
Phạm Triết Hòa dường như nói một cách vô tình: “Cha tôi không thích quản lý công việc, nếu cậu xem trọng ý kiến của ông, để ông làm chủ mọi chuyện sẽ khiến ông nổi giận”.
Thần Quang gật đầu ghi nhớ, thầm nghĩ anh Năm cũng là người tốt.
Phạm Triết Lạc nói với Thần Quang: “Cậu đừng bao giờ kể thiếu sót của Tiểu Đa trước mặt họ, bình thường tươi cười hớn hở nhưng hễ Tiểu Đa không vui, họ có thể nuốt chửng người khác đấy!”.
Thần Quang vỗ vai cậu: “Anh Sáu, em rõ rồi, dù có giả bộ nhẫn nhịn thì em cũng phải nhẫn nhịn cho đến khi bố mẹ anh đồng ý gả Tiểu Đa mới thôi!”.
Thần Quang nhận được nhiều thông tin như vậy, bỗng nhiên nghĩ thầm, bản thân mình còn có thể nhịn được, nhưng bố thì làm thế nào? Ngay từ đầu anh đã thấy không yên tâm rồi. Lúc về nhà anh nói với ông: “Bố à, nghe nói hai ông bà họ Phạm đều rất hòa nhã, chỉ sợ trông thấy Tiểu Đa không vui”.
Ông Vũ Văn Thiên cười nhạt: “Ở trong nhà này người có thể làm cho Tiểu Đa không vui chỉ có mình con thôi, nói cho con biết, nếu làm hỏng kế hoạch cưới con dâu bế cháu nội của bố, bố sẽ không tha đâu!”
Thần Quang không nói gì. Anh thầm tự nhủ, anh nhẫn nhịn, Tiểu Đa à, nhưng nhịn nhiều nhất cũng chỉ đến lúc cưới được em thôi!
Thần Quang dắt tay Tiểu Đa bước đi trên đường phố Lệ Giang. Hít một hơi thật sâu bầu không khí mùa đông và ngắm nhìn ánh mặt trời ấm áp, anh cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Thần Quang khẽ nói: “Tiểu Đa, anh thấy rất ấm áp, tìm được em chẳng khác nào xuân về hoa nở”.
Lệ Giang vào tháng Một vẫn có hoa tươi nở rộ, trời xanh mây trắng, ánh nắng ấm áp, du khách đi lại như mắc cửi. Phạm Tiểu Đa dẫn hai bố con Vũ Văn Thần Quang đi theo mấy lối rẽ vòng vèo, cuối cùng cũng đến được cửa hiệu nhỏ của bố mẹ cô trong một con ngõ hẻo lánh.
Giống như các cửa hiệu nhỏ khác ở Lệ Giang, khắp trong ngoài cửa hiệu này cũng bày kín hoa tươi, treo rèm vải nhuộm, ngoài ra trên tường còn treo đủ các loại hàng thủ công. Ông Vũ Văn Thiên ngắm nghía cửa hiệu, cảm thấy hai ông bà họ Phạm rất có văn hóa và óc thẩm mĩ. Tiểu Đa vừa cười vừa kéo ông vào trong.
Trong cửa hiệu, bà Phạm đang làm đồ ăn còn ông Phạm đang tán gẫu với khách. Tiểu Đa nhìn ngay thấy họ, gọi to: “Tiểu nhị, đỡ hành lý và dâng trà! Có khách quý đến!”.
Thần Quang buồn cười nhìn Tiểu Đa, cảm giác như tất cả ánh nắng và sức sống của Lệ Giang đều tập trung trên người cô. Rồi lại nghe thấy tiếng gọi, “Tiểu nhị đâu?”. Hóa ra ông bà họ Phạm vừa là chủ lại vừa là nhân viên. Lúc này bà Phạm kêu lên một tiếng, ông Phạm ngoái đầu lại, nhìn thấy Tiểu Đa.
Bà Phạm từ sau quầy chạy ra: “Bảo bối! Mẹ nhớ con đến sắp chết mất!”.
Ông Phạm tươi cười rạng rỡ cũng ôm lấy cô: “Con gái ngoan, lại đây cho bố hôn một cái nào!”.
Hai bố con ông Vũ Văn Thần Quang nhìn nhau, ông Vũ Văn Thiên nghĩ, bảo bối như vậy, nếu bị một chàng trai xa lạ dắt đi, e rằng họ sẽ không dễ dàng đồng ý.
Thần Quang nghĩ, cha mẹ ơi, tuổi cao như thế rồi mà vẫn còn nựng con gái như vậy cũng không ngượng!
Tiểu Đa ôm mẹ xong rồi lại ôm bố, kéo họ đến trước hai bố con ông Vũ Văn, giới thiệu: “Thưa bác Vũ Văn, đây là bố mẹ cháu. Bố mẹ, đây là bố của anh Vũ Văn Thần Quang!”.
Hai ông bà Phạm vốn đã nghe nói Tiểu Đa tìm được bạn trai tên là Vũ Văn Thần Quang, vượt qua được các thử thách của mấy anh chị trong nhà, bây giờ tận mắt thấy anh như cây tùng trước gió, tướng mạo tuấn tú, phong thái lịch sự, họ hết sức vui mừng. Hôm nay cậu ta cùng bố tới đây, khỏi cần phải nói, là thông gia đến nhà thăm nhau rồi. Ông Phạm cười tít mắt, bà Phạm cười tươi như hoa. Hai ông bà vội vàng kéo Vũ Văn Thiên ngồi xuống, rồi ông Phạm cũng gọi: “Tiểu nhị, mau đỡ hành lý