XtGem Forum catalog
Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325902

Bình chọn: 10.00/10/590 lượt.

ng tổn thương ở nhiều

mức độ khác nhau. Chẳng những phải nằm viện nhiều tháng trời, sau khi ra viện

còn phải nghỉ ngơi điều dưỡng hơn nửa năm mới coi như đại khái khỏi bệnh như

ban đầu, cô nhìn qua những vết sẹo trên người anh, mỗi một chỗ đều khiến cô

thấy mà ghê người, đau lòng không thôi.

“Sau này anh tuyệt đối không được phóng xe nhanh nữa,

thực sự quá nguy hiểm.”

“Anh biết rồi, sẽ không đâu, tránh làm mọi người lo

lắng cho anh. Lần trước anh tưởng nhầm em bị tai nạn, sợ muốn rớt cả tim ra

ngoài. Có thế mới biết cảm thụ của người nhà anh hồi đó khi anh gặp tai nạn,

anh sẽ không để những người quan tâm đến mình lại phải vì anh mà lo lắng phấp

phỏm nữa đâu.”

Cô tựa đầu vào ngực anh: “Anh biết là tốt rồi.”

Hai cánh tay anh càng ôm cô thật chặt, giọng nói mang

theo nụ cười hỏi: “Anh muốn hỏi em một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Em bắt đầu thích anh từ bao giờ?”

Hai má cô ửng đỏ, không đáp mà hỏi lại: “Còn anh bắt

đầu thích em từ bao giờ?”

Anh thật nghiêm túc trả lời: “Anh cũng không biết, anh

chỉ biết sau khi em dọn đi anh nhớ em vô cùng. Chạy ra nước ngoài một tháng,

những muốn cắt đứt loại nhớ nhung này, nhưng rốt cuộc vẫn bất lực.”

Cô cất giọng thật khẽ: “Em cũng vậy, sau khi chuyển

đi, mới phát hiện mình nhớ anh quá đỗi, không quên được anh.”

Lúc ở bên nhau cô hồn nhiên không cảm thấy, sau khi xa

cách mới đột nhiên hiểu ra. Hóa ra, trong lòng cô bất tri bất giác đã có anh.

Như một dấu ấn thật sâu in hằn lên trái tim, mà cũng không biết đã in từ khi

nào. Cô từng thử chùi nó đi, nhưng nó lại gắn liền với máu thịt với trái tim,

đã không còn cách nào xóa bỏ, không hề có một cách nào hết.

Anh không hỏi gì nữa, cũng không nói tiếp. Cúi đầu nhẹ

hôn lên mặt cô, đôi môi đầy đặn mang theo hơi thở ấm ấp. Cô nhắm mắt, cảm thụ

những nụ hôn dịu nhẹ li ti như mưa xuân rơi trên hai má của mình, cuối cùng

triền miên hôn lên môi cô thật lâu…

2.

Buổi sáng khi thức dậy đánh răng, Bạch Lộ không cẩn

thận đẩy bàn chải vào sâu quá, gần như chạm đến cổ họng. Nhất thời bị nôn khan

một trận.

Chương Minh Viễn vốn còn đang nằm ngủ mơ màng trên

giường, nhưng nghe thấy tiếng nôn ọe của cô thì lập tức thức giấc, vừa tung

chăn lên liền nhảy xuống giường chạy vào nhà vệ sinh, biểu hiện trên mặt vừa có

phần sốt sắng, vừa có phần hưng phấn: “Em làm sao vậy?”

Cô nôn khan vài cái xong thì cũng không sao nữa. Súc

miệng sạch sẽ rồi lắc đầu nói: “Không có gì, anh mau quay lại giường ngủ đi,

cẩn thận kẻo cảm lạnh.”

Nhưng anh lại kéo cô cùng quay về giường, tấm chăn ấm

áp bao bọc lấy cơ thể hai người, anh ôm lấy cô, một lần nữa hỏi han với vẻ vừa

hồi hộp vừa hưng phấn: “Em bị sao vậy? Có phải…”

Cô hiểu rõ câu anh ngập ngừng tính nói lại thôi kia có

ý gì, không muốn để anh hiểu lầm, cô vội nghiêm túc nói: “Không đâu, làm sao có

thể, em vẫn luôn uống thuốc tránh thai mà.”

Chương Minh Viễn sửng sốt, hóa ra lâu nay Bạch Lộ vẫn

uống thuốc tránh thai, anh hoàn toàn không biết. Anh còn tưởng cô đã mang con

của anh. Thực ra anh rất hy vọng cùng cô sinh một đứa bé, cho nên từ khi sống

với cô cũng không áp dụng bất kỳ biện pháp tránh thai nào. Nhưng rõ ràng cô

hoàn toàn không muốn có con với anh, tự mình lén áp dụng biện pháp.

Chương Minh Viễn cảm thấy thất vọng, mặc dù cũng biết

sự thất vọng của bản thân có phần ích kỷ. Anh có quyền gì yêu cầu cô sinh con

cho mình? Anh còn có một người vợ chưa cưới khác, không có cách nào kết hôn với

cô. Bây giờ cô bằng lòng ở bên anh không cần danh phận gì đã rất thiệt thòi cho

cô rồi. Anh cũng mơ hồ dự đoán được, thời gian anh và cô bên nhau sẽ không lâu.

Nhiều nhất là đến đêm trước khi anh kết hôn cô sẽ rời đi.

Có lẽ những cô gái khác sẽ lựa chọn ở lại bên anh làm

tình nhân ngầm, cho dù không có danh phận, chỉ cần sinh cho anh một đứa con thì

sẽ không phải lo cơm nước yên ổn nửa đời sau. Nhưng anh biết, cô tuyệt đối sẽ

không, anh cũng không mặt mũi nào đưa ra yêu cầu đó với cô. Đến giờ anh vẫn nhớ

rõ lần khóc lóc kể lể sau khi cô uống say hôm ấy, trong đó câu cô nhắc đi nhắc

lại nhiều lần nhất chính là “Em muốn có một gia đình, một gia đình của riêng

em.”

Làm một cô bé mồ côi cha mẹ đều mất sớm, nửa đời trôi

dạt như lục bình, cô muốn nhất chính là một gia đình hạnh phúc bình an thuộc về

chính mình. Thế nhưng cái cô muốn có nhất anh lại không thể cho, vậy nên anh có

quyền gì đòi cô sinh con cho anh? Cô không muốn để con mình trở thành một đứa

con riêng thân phận mập mờ, không thể lớn lên trong một gia đình hoàn chỉnh,

lại còn phải chia sẻ cha với người khác. Cô suy nghĩ một hồi, rốt cuộc không

đành lòng để cho cốt nhục của chính mình sống trong ấm ức như vậy.

Bạch Lộ rời nhà đi làm, Đại Cường lái xe đưa cô.

Suốt dọc đường cô đều nhớ lại biểu hiện từ sốt sắng

hưng phấn đến thất vọng tràn trề của Chương Minh Viễn ban nãy. Cô có thể đoán

được tâm tư của anh, nhưng cô thực sự không có cách nào thỏa mãn anh. Nửa đời

đầu của cô đã nếm đủ khổ sở của cảnh không cha không mẹ không nhà, nếu cô muốn

tạo ra một sinh mệnh mới, điều kiện tiên quyết tuyệt đối ph