qua từng ngày. Quá khứ đã thành quá khứ, tương lai còn ở tương lai,
thế nhưng hiện tại – hiện tại của cô còn có được gì? Chẳng gì khác ngoài ngày
ngày mù mờ nhìn tháng năm trôi qua kẽ tay. Có khi lâm vào trạng thái xuất thần,
cảm thấy cả người mình đều rỉ sét cả rồi – rỉ sét dưới ánh mặt trời sáng lạn
nhất, ấm ấp nhất của ngày thu.
Thiệu Dung vô tình hay cố ý bảo cô: “Hết giờ làm đừng
có ở lỳ trong nhà, em cũng nên lưu ý chút xem trong công ty có anh chàng nào
thích hợp không.”
Bạch Lộ không phải không thử qua, nhưng sau khi thử
liền biết không cách nào miễn cưỡng bản thân. Cô không thể tùy tiện tìm một
người đàn ông để dựa dẫm bầu bạn, đây không phải chuyện đơn giản như thể cầm
một chiếc áo bông khoác lên chống rét.
Về mặt tình cảm hoàn toàn không có nơi ký thác, Bạch
Lộ chỉ có thể đi tìm chỗ dựa ở phương diện khác. Mấy ngày nay cô bắt đầu đam mê
cuồng nhiệt thêu chữ thập, một hơi mua liền mấy bộ, thêu đến quên ăn quên ngủ.
Còn mang đến cả công ty, giờ nghỉ trưa các đồng nghiệp hoặc đi shopping hoặc
nằm bò trên bàn làm việc chợp mắt một chút, cô lại một mình ngồi trong góc ôm
khung thêu thêu một bức điệp luyến hoa[12'>.
Điệp luyến hoa - ba chữ Hán đẹp biết dường nào,
phiên giai kiệp điệp luyến hoa tình[13'>.
Cúi đầu, Bạch Lộ tập trung tinh thần thêu một đóa mẫu
đơn. Ước lượng đường kim, như vẽ tranh trên tay, tỉ mỉ tinh tế đâm từng mũi
kim, thêu từng đường chỉ, dần dần nổi lên hình hoa mẫu đơn đỏ tươi từ nông tới
sâu. Khi đang chuyên chú thêu, trên mặt khung thêu đột nhiên hiện lên một cái
bóng. Cô bất giác ngẩng đầu, Chương Minh Viễn thình lình đứng trước mặt, nhất
thời cô khẽ chấn động.
Sau cuộc điện thoại lần trước, anh cũng không liên lạc
với cô nữa, càng không đến tìm cô. Cô dĩ nhiên càng không chủ động liên lạc hay
tìm đến anh, cứ thế tự nhiên không còn qua lại. Hai người tựa như liễu trong
gió bèo trong nước, nói hợp là hợp, nói tan là tan.
Giờ phút này, anh lại đột nhiên xuất hiện trước mặt
cô, nghiêng đầu nhìn nhìn đồ thêu trong tay cô, làm như thuận miệng khen: “Thêu
khá lắm.”
Tay bỗng nhiên đẫm mồ hôi, kim thêu giữa các ngón tay
trơn tuột đến gần như không cầm được. Cô cất tiếng nho nhỏ: “Cảm ơn.”
Chẳng qua là hai câu trò chuyện giản đơn, nhưng đã
khiến đồng nghiệp đang nằm trên bàn ngủ gục lơ mơ tỉnh giấc, vừa trông thấy
Chương Minh Viễn, lập tức ngồi thẳng dậy chào: “Chương tiên sinh anh đến rồi
à.”
“Ừ, cô ngủ đi, tôi đến tìm tổng giám đốc Âu của các cô
cùng đi ăn. Không làm phiền mọi người nghỉ ngơi nữa.”
Chương Minh Viễn vừa nói vừa xoay người rời khỏi văn
phòng, không nói chuyện với Bạch Lộ nữa, cũng không nhìn cô thêm một lần nào.
Ban nãy anh bước vào, tựa hồ hoàn toàn xuất phát từ trí tò mò mới đi vào xem
xem, xem xong thì đi.
Chương Minh Viễn đến rồi đi như cơn gió, trái tim Bạch
Lộ lại phảng phất giống như cây cỏ trên cánh đồng um tùm bị gió thổi qua, vẫn còn
nhấp nhô bất định.
Bức tranh điệp luyến hoa này, Bạch Lộ vô duyên vô
cớ chẳng thể nào thêu tiếp. Mang về nhà ném bừa qua một bên, lại lấy một bức
tranh tĩnh vật hoa quả khác ra thêu, nhưng chuẩn thêu còn tệ hơn lúc trước.
Thiệu Dung không biết thêu cũng nhìn ra: “Sao em càng thêu càng xấu vậy, xem
bức trước thêu còn ngay ngắn hơn.”
Bạch Lộ cũng không còn lòng dạ nào thêu tiếp, bèn bỏ
khung thêu xuống, cô nói với Thiệu Dung, cũng là nói với chính mình: “Em muốn
nghỉ việc.”
Thiệu Dung vô cùng bất ngờ: “Tại sao? Ở công ty làm
việc không vui hả?”
Cô lắc lắc đầu: “Không phải, nhưng em không muốn làm
tiếp nữa. Em muốn đổi một chỗ mới, có một khởi đầu mới.”
Thiệu Dung đã hiểu rõ ý của cô nên không phản đối:
“Cũng tốt, đi làm ở công ty của Âu Vũ Trì, em khó tránh khỏi nhớ đến những
chuyện trước kia. Cứ dứt khoát thay đổi một nơi mới, không ai quen biết em, bắt
đầu cuộc sống mới lần nữa.”
Hôm sau đi làm, Bạch Lộ vốn định trực tiếp nộp đơn xin
thôi việc, nhưng trưởng phòng có việc không đi làm nên chỉ có thể đợi đến hôm
sau. Đã tính toán rời đi, cô nghĩ nên thu xếp mọi công việc trong tay thật tốt,
khi bàn giao sẽ không đến nỗi quá phiền hà. Vì thế, cả một ngày trời bận rộn
không ngớt, hết giờ làm còn ở lại công ty tăng ca. Đồng nghiệp không biết nội
tình, còn vừa cười vừa nói có được người cần mẫn như cô họ đều mừng rỡ tới mức
làm ít đi một chút. Cô mỉm cười không nói gì, trong ý cười ẩn chứa một nỗi thê
lương mà người khác không thể thấu hiểu.
Một mình nán lại ở văn phòng bận rộn đến gần chín giờ,
Bạch Lộ đã xử lý xong xuôi hết những việc cần xử lý. Ngày mai khi nộp đơn từ
chức, cô lập tức có thể bàn giao công tác rõ ràng đặng rời đi. Đây là đêm cuối
cùng cô làm việc ở công ty này.
Khi đang chuẩn bị tắt máy tính để ra về, Bạch Lộ đột
nhiên nghe một tiếng “đing” từ thang máy cách đó không xa, có người đi lên. Lúc
này hẳn không còn đồng nghiệp nào đến văn phòng, cô nghĩ có khả năng là bảo vệ
của tòa nhà đi tuần tra từng tầng theo thường lệ. Tiếng bước chân gần như nhỏ
đến mức không thể nghe thấy, nhưng trên hành lang yên tĩnh vẫn có thể nhận biết
đang hướng về ph
