”
Chương Minh Dao nhận lấy điện thoại, vẻ hoài nghi trên
mặt nhất thời biến mất hơn phân nửa. Nghĩ nghĩ giây lát, chị lấy ra một tập
séc, nhanh chóng viết một tờ séc đưa cho Bạch Lộ: “Khoản tiền này cô cầm lấy
đi. Đừng hiểu lầm, không phải tôi dùng tiền đuổi cô đi đâu, chẳng qua cô vì
Minh Viễn mà phải rời khỏi Bắc Kinh, đến thành phố khác làm lại từ đầu cũng
không phải chuyện dễ dàng gì, chúng tôi ít nhiều phải đền bù cho cô một chút.”
Nhìn tấm séc Chương Minh Dao đưa tới, giữa làn nước
mắt mịt mờ, Bạch Lộ đột nhiên nhớ tới tấm séc mà Chương Minh Viễn lần đầu tiên đưa
cho cô tại khách sạn Hilton năm năm về trước. Khi ấy cô vẫn còn là cô bé nữ
sinh mười tám tuổi chưa bao giờ nhìn thấy séc tiền mặt, khăng khăng không chịu
nhận séc mà nhất định đòi tiền mặt.
Nước mắt xoay tròn trong hốc mắt, cuối cùng giọng nói
của cô cũng trở nên nghẹn ngào: “Không… không cần séc… em muốn… tiền mặt.”
Vẻ mặt không dễ gì dịu đi của Chương Minh Dao đanh
lại, tiếng nói cũng mang theo vài phần khinh thường: “Được, cô muốn tiền mặt
phải không? Đồng ý. Có điều trên người tôi không mang theo mười vạn tiền mặt,
lát nữa ra khỏi nhà tôi sẽ đi rút đưa cho cô.”
Cô rưng rưng lắc đầu: “Em không cần nhiều như vậy, em
chỉ cần một vạn tiền mặt thôi.”
Chương Minh Dao bỗng ngạc nhiên: “Tấm séc mười vạn tôi
đưa thì cô không cần, cô muốn một vạn tiền mặt thôi sao?”
Dùng sức gật đầu một cách nặng nề, nước mắt tích tụ
của Bạch Lộ cuối cùng cũng rơi xuống, theo hai má chảy thành dòng sông uốn lượn
bi thương. Từ một vạn tệ ban đầu đến một vạn tệ cuối cùng, một tập nhân dân tệ
dày nặng chính là điểm khởi đầu cũng như điểm kết thúc cho đoạn tình yêu giữa
cô và Chương Minh Viễn. Khởi đầu bất đắc dĩ nhất cùng kết thúc bất đắc dĩ nhất.
Tuy rằng Chương Minh Dao không rõ nội tình, nhưng cũng
hiểu con số một vạn tệ tiền mặt khẳng định có ý nghĩa đặc biệt đối với Bạch Lộ.
Thời đại quẹt thẻ, trên người chị cũng không mang theo nhiều tiền mặt đến thế,
nên cũng vẫn phải đến ngân hàng rút tiền. Vốn dĩ chị định cùng Bạch Lộ rời khỏi
căn hộ rồi mới đi rút tiền cho cô. Nhưng Bạch Lộ lại kiên trì muốn chị đi rút
tiền trước: “Em ở đây chờ chị, chị cho em một mình nán lại căn hộ này thêm một
lát nữa nhé.”
Nhìn ánh mắt bi thảm của cô, Chương Minh Dao cũng
không ép: “Được, vậy tôi đi rút tiền trước đây.”
Một mình đi hết một vòng trong căn nhà như thể bị mộng
du, cuối cùng Bạch Lộ đi vào phòng ngủ chính, dùng ánh mắt lưu luyến chầm chậm
nhìn quét khắp căn phòng một lượt, tầm mắt dừng lại nơi chiếc gạt tàn thuốc
trên tủ đầu giường. Trong gạt tàn có một mẩu thuốc lá lẻ loi, là khi Chương
Minh Viễn sau khi nghe tin Tình Tử bị tai nạn xe hút còn dư. Cô bước qua, nhẹ
nhàng cầm mẩu thuốc lá lên đặt giữa đôi môi, sau đó châm lửa đốt.
Đây là lần đầu tiên Bạch Lộ hút thuốc, hút mẩu thuốc
người đàn ông yêu dấu của cô hút còn thừa. Nguyên bản mùi thuốc lá là mùi cô
ghét nhất, nhưng trong giây phút này, cô lại yêu sâu đậm cái mùi ấy biết bao
nhiêu, bởi nó có hơi thở mà người yêu của cô lưu lại. Cô vừa hút, vừa lẳng lặng
rơi lệ, nước mắt bất tri bất giác chảy đầy mặt.
Khi Chương Minh Dao quay lại, Bạch Lộ đã lau khô nước
mắt yên lặng ngồi trong phòng khách. Lúc Chương Minh Dao cầm bó tiền giấy đưa
ra, vẫn còn mang theo nghi ngại: “Cô thực sự không cần tấm séc tiền mặt trị giá
mười vạn kia à?”
Bạch Lộ lắc lắc đầu, sau khi nhận lấy một vạn tiền mặt
thì thận trọng bỏ vào túi xách tay, rồi kéo vali hành lý đi về phía cửa nhà
không chút chần chờ. Cô không dám chần chờ, sợ một khi chần chờ thì sẽ không
đành lòng rời đi. Bước chân vừa nhanh vừa vội, nước mắt cũng vừa vội vừa nhanh
không kém, mỗi bước mỗi hàng lệ, hàng hàng nối tiếp nhau.
Buổi tối, Bạch Lộ tất nhiên ở lại chỗ của Thiệu Dung,
hai người chong đèn trò chuyện, tâm sự đến khuya lắc khuya lơ.
Sau khi Thiệu Dung biết được quyết tâm nhanh chóng rời
khỏi Bắc Kinh của Bạch Lộ, ngược lại cũng không hề níu giữ: “Đi cũng tốt, thay
đổi địa phương bắt đầu lại lần nữa cũng tương đối dễ. Lộ Lộ, chị cũng đang cân
nhắc chuyển nhượng lại quán bar về quê nghỉ ngơi một thời gian. Mấy năm nay,
thực sự mệt mỏi quá rồi, người mệt mà tâm cũng mệt.”
Trên thực tế, từ sau khi quán bar bị Thành phu nhân
rắp tâm báo thù một phen, Thiệu Dung cũng có phần nguội lạnh đi. Một cô gái một
mình dốc sức làm ăn ở nơi đất khách quê người thực sự rất khó khăn, sơ sẩy một
cái là có thể mất trắng như chơi. Mặc dù lần đó dựa vào quan hệ của Bạch Lộ mà
biến nguy thành an, nhưng cô biết rõ không phải lần nào cũng sẽ may mắn như
vậy. Mặt khác, cô cũng thực sự có phần chán ngán cuộc sống trăng hoa kiểu này
rồi. Đường đời dài đằng đẵng, cô không thể cứ đi tiếp như vậy mãi, dù sao cũng
phải suy nghĩ tính toán cho nửa đời sau. Ý niệm rửa tay gác kiếm, càng ngày
càng hấp dẫn cô mạnh mẽ hơn.
Bạch Lộ cũng ủng hộ suy nghĩ của Thiệu Dung: “Chị Dung
Dung, em cũng cảm thấy chị không cần tiếp tục làm công việc này nữa. Kết thúc
quán bar rồi về Vô Tích đi. Thời chị em mình còn đi học, chị từng nói cuộc sống
lý t