lúc nào cũng bảo bố mẹ nào cũng thua con cái.
Ở nhà cô, bố mẹ không cho con cái một kẽ nào để mà ngóc đầu lên nữa.
Chán nản, Dương quay về chỗ ngồi. Tâm trí chán chường, cô chẳng còn nhiệt tình đâu mà làm việc, Dương lẩn mẩn mở máy. Bàn tay click chuột vô tình chạm phải foder chứa ảnh. Từ ngày sắm bộ “súng ống” này, máy của cô phải cơi nới liên tục, vì mỗi lần đi chơi về cô lại đổ vào cơ man nào là ảnh và các loại clip. Đến hôm rồi, cái máy của cô đã đầy oặc, cô đành phải móc ví mua thêm một cái ổ cứng di động to đùng, dùng cho … bõ ghét.
Tay mông lung nhấp chuột, Dương chạm vào foder ảnh resort Rainbow. Cô chuyên tâm xem từng cái, rồi dừng lại ở tấm ảnh cuối.
Đó là tấm hình gã sơ mi đen đã đi lạc vào trong khuôn hình của cô. Dương nhướn môi cười. Cô lại nhớ đến cuộc tỏ tình mà mình nghe trộm được.
Anh chàng đó đã nói gì nhỉ. À, đại loại là chưa thực sự sẵn sàng cho bất cứ mối quan hệ nào, với bất cứ ai…
Ô, vậy thì anh đừng có dưỡn dẹo ở resort nữa đi, đừng có mặc cái sơ mi đen lạnh lùng như con thạch sùng nữa đi…Cứ trưng cái bộ mặt đẹp trai ra cho con gái nó thèm làm cái …giề?
Đời bất công thế đấy. Trong khi những gái già như cô trăn trở phải kiếm một tấm chồng, thì có những anh trai trẻ trông có vẻ rất ngon lành cành đào lại cứ hớn hở đòi độc thân. Và lại còn có những bà mẹ như mẹ cô, cứ sùng sục lên đi tìm một thằng con rể.
Đấy, không phải những điều hợp lí thì mới tồn tại đâu nhé. Vô lí đùng đùng vẫn tồn tại đầy rẫy ra kia kìa. Huhu!
Buổi chiều, Dương ngồi mò mẫm tìm thêm thông tin về sự kiện ba tỉnh Yên Bái, Phú Thọ, Lào Cai liên kết tổ chức lễ hội văn hóa du lịch về nguồn. Trong ba tỉnh, Yên Bái khó tìm điểm nhấn nhất, Dương suy nghĩ hồi lâu. Nếu như cho cô lựa chọn, cô sẽ không về trung tâm thành phố, mà sẽ đi về Nghĩa Lộ, thị xã được lựa chọn làm nơi khai mạc lễ hội này. Dương vẫn đang lẩn thẩn suy nghĩ thì Tân ló đầu vào.
“Ê, Nấm”.
Dương ngó ra, phì cười vì cái điệu “ê” rất “Nông văn rền” của Tân, chẳng còn chút oai phong nào của một trưởng ban biên tập.
“Em đây! Anh không phải gào tên Nấm thì thiên hạ mới biết là em lùn”.
“Này, dạo này vừa già vừa trái tính rồi đấy nhé. Chứ anh có gọi, ê , Ỉn, thì mày lại bảo anh không phải gào tên Ỉn thì thiên hạ mới biết là em tuổi lợn”.
Dương ngoác miệng ra cười.
“Dạ vâng. Em khó tính, em già, em ế. Thế anh gọi em có chuyện gì đấy?
Tân nháy mắt “Vẫn sự nghiệp cao cả kiếm chồng cho em, cô vừa gọi điện cho anh xin cho em hôm nay nghỉ sớm, về chuẩn bị tối nay còn đi gặp Bạch mã hoàng tử”.
Dương ôm mặt một lúc, ngồi im như tượng.
“Làm cái gì như chết rồi thế kia! Anh phê chuẩn rồi, xách túi về ngay không cô lại mắng anh là không tạo điều kiện cho mày kiếm chồng”
Dương buông tay xuống, nhìn Tân đau khổ “này, anh có biết bây giờ em có một ước ao, em có một khát khao gì không?
Mặt Tân như cố nín cười, châm chọc “Làn da nâu? Làn da nâu???
Dương hét lên “Em giết anh bây giờ”.
Tân phá lên cười “Thế muốn gì”?
“Em chỉ muốn trong từ điển của em không bao giờ tồn tại hai từ xem mắt với chả kiếm chồng. Hết.
Nói xong, Dương cầm cái túi, đi thẳng ra cửa.
“Em về, khỏi tiễn”
Tân được thể, cười nhăn nhở “Ừ, anh cũng không có ý định tiễn. Chúc ra ngõ gặp zai nhá…
Dương ngồi trước gương, chán ghét cái công việc trát tí kem tí phấn lên mặt. Mỗi lần “vôi ve” thế này, cô thấy mặt mình một trời bí bách, cứ như đeo một tấm mặt nạ dầy bịch ra đường. Nhưng mẹ đã dặn cô “ăn mặc tử tế”, mà cái công thức “ăn mặc tử tế” của mẹ bao gồm: trang điểm cộng đi giày cao gót và mặc váy đoan trang. Nếu xịt thêm tí nước hoa thì chắc mẹ còn nức lòng hơn nữa…
Không phải không có những lần Dương và mẹ tranh cãi nổ lửa vì mấy chuyện mối mai này. Thậm chí, có lần cô đã hét toáng là bà đừng bao giờ nhúng tay vào ba cái chuyện chồng con này nữa. Nhưng chỉ cần bà lẳng lặng quay đi, không thèm nói năng gì nữa, thì lòng Dương lại ngập tràn hối hận. Khi mẹ cô quát tháo, xì khói ra hai tai, thì Dương vẫn còn cơ hội. Nhưng khi mẹ im lặng, thì có nghĩa cô đã thua. Mà không, là cô lại nhận thấy mình một trời bất hiếu.
Lỗi là ở cô, cô không kiếm được thằng chồng ra hồn. Cho nên, ngay cả những khi ngán ngẩm nhất, thì Dương vẫn phải lò dò đi xem mặt, vẫn phải cười toe toét những khi mẹ mình nhờ hết người nọ người kia làm mai làm mối, để chứng minh rằng mình cũng tích cực, nỗ lực trong vụ kiếm tìm một thằng rể hiền cho bà lắm lắm.
Sau khi tô tô vẽ vẽ, Dương nghĩ với cái đống ở trên mặt kia, cô chẳng cần đeo khẩu trang làm gì cho mệt, vậy nên đội cái mũ bảo hiểm, Dương phóng xe ra đường, thẳng tiến đến bà nhà bác Tâm.
Bác Tâm là chị gái mẹ cô, bác sinh được những bốn anh chị em. Nhưng tất cả đều lấy vợ lấy chồng dễ dàng thuận tiện đến mức mẹ Dương đôi khi ghen tị nói nhà bác đã lấy hết vía tốt của nhà mình. Rồi sau đó, các anh chị lại nhiệt tình “gia tăng dân số” cho đất nước, sản sinh liền tù tì 8 đứa trẻ con, khiến bác lúc nào cũng tươi như hoa. Niềm vui của bác là trông coi những đứa cháu nghịch như giặc, và mối quan tâm của bác, kì dị thay lại đặt vào Dương.
Bác Tâm lo cho đứa cháu gá