so đo chuyện lúc trước, cám ơn chị vì chị đã không ghét
em, cám ơn chị vì chị còn —— giúp em." Tạ Minh San thật sự cảm động đến
rơi nước mắt, đồng thời đây cũng chính là những giọt nước mắt hối hận,
vì những gì đã làm trước kia.
So với trước kia quả thật cô
xấu xí hơn chị họ rất nhiều, xấu đến mức làm cô muốn đào cái hố chui
vào, vĩnh viễn không ra ngoài.
"Thật ra chị cũng muốn nói
cám ơn em, nếu như không phải là vì em, thì chị có lẽ vẫn không chịu từ
bỏ Ôn Thiếu Hoa, thậm chí còn muốn gả cho hắn ta, chị là người rất mù
quáng, chỉ cần đã quyết thì sẽ không chịu thay đổi, nếu không phải có em vào cuộc, chị đã không thể ở cùng khỉ con rồi, là do em cho chúng ta có cơ hội ở chung với nhau. Tất cả hạnh phúc bây giờ chị có được cũng nhờ
một phần công lao của em, cho nên chị cũng muốn nói cám ơn em."
"Chị họ ——"
"Minh San, em bây giờ còn trẻ, còn có cơ hội tìm lại hạnh phúc của mình, không nên lầm đường nữa, biết không?"
"Em biết rồi."
"Thừa dịp trời còn chưa tối, hai người trở về đi, khi không xa là có thể bắt
tắc xi rồi, hai người cẩn thận một chút." Tạ Thiên Ngưng biết Phong Khải Trạch sẽ không chịu chở Tạ Minh San cùng Ninh Nghiên về, cho nên không
dám đề nghị điều này, cứ để cả hai người thuê xe trở về.
Tạ
Minh San đương nhiên cũng hiểu chuyện này, Phong Khải Trạch đã không so
đo chuyện trước kia còn cho cô tiền, cô đã đủ cảm kích rồi , không dám
hy vọng xa vời gì, "Chị họ, vậy em và mẹ đi về trước, nếu như có tin tức của ba , chị liền báo cho em và mẹ nha."
"Hai người về trước đi, nếu như có tin của chú, chị sẽ thông báo cho cả hai biết."
"Mẹ, chúng ta đi thôi."
"Được." Ninh Nghiên trước khi đi còn cố ý liếc nhìn Phong Khải Trạch, cảm giác
trên người anh toát ra hàn ý, không khỏi cảm thấy sợ, vì vậy liền tăng
nhanh cước bộ rời đi.
Hai mẹ con sau khi đi, Đới Phương Dung lập tức không vui khiển trách, "Thiên Ngưng, con không thể chỉ vì mấy
câu nhận sai mà tin tưởng họ, lỡ như trong này có âm mưu gì thì sao? Sau này con tạm thời ít tiếp xúc với hai người kia đi, biết không?"
"Mẹ, khỉ con cũng tin tưởng họ thành tâm nhận sai, mẹ còn lo lắng cái gì
nữa?" Tạ Thiên Ngưng đem mọi chuyện đều hướng về phương diện tốt, trong
lòng hi vọng Tạ Minh San cùng Ninh Nghiên thật sự đã biết sai, chỉ cần
họ thực tâm nhận sai, thì chú mới có thể cùng họ chung sống một nhà.
"Nếu như Khải Trạch thật sự tin tưởng họ thành tâm hối cãi, thì sẽ không từ
chối cho họ ở nhờ rồi? Bất kể như thế nào vì lý do an toàn, tóm lại con
không được lui tới với hai người họ."
"Con và họ vốn dĩ đã
ít nói chuyện với nhau rồi, mẹ an tâm đi, hiện nay chuyện quan trọng
nhất chính là mau chóng cứu chú về, chứ không phải để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này."
"Đối với mẹ mà nói, con bình an mới là quan
trọng, chuyện còn lại đều là chuyện nhỏ, chưa tới ba tháng là con sẽ
phải sinh, cho nên trong ba tháng này, mẹ không muốn con gặp bất kỳ nguy hiểm nào."
". . . . . ."
Đối với nỗi lo lắng sợ hãi của Đới Phương Dung, Tạ Thiên Ngưng chỉ biết cười, bất kể thế nào
thì trong lòng cô, hiện giờ vẫn lo lắng nhất là an nguy của Tạ Chánh
Phong, âm thầm cầu nguyện cho ông có thể bình an vô sự.
Phong Khải Trạch nhìn thấu tâm tư của cô, vốn không quan tâm chuyện Tạ Chánh
Phong bị bắt cóc, nhưng thấy cô lo lắng như thế, làm cho anh không thể
không quan tâm, thậm chí sợ nếu như Tạ Chánh Phong xảy ra chuyện gì e
rằng sẽ rất dễ tác động đến cô.
Xem ra anh cần phải cẩn thận suy nghĩ nên làm sao mới phải, không thể để cho bọn bắt cóc chiếm được
quá nhiều tiện nghi khiến mình bị thua thiệt.
Chờ đợi hết
một ngày, đến sáng ngày thứ hai, Tạ Thiên Ngưng nhận được số lạ gọi tới, vừa nhìn liền biết là bọn bắt cóc gọi, cho nên không do dự, trực tiếp
đè xuống nút trả lời, ai ngờ nghe được giọng của Hồng Thi Na .
Hồng Thi Na không hề quanh co lòng vòng, mà theo kế hoạch trực tiếp gọi điện thoại cho Tạ Thiên Ngưng, nói rõ ràng mọi chuyện, "Tạ Thiên Ngưng, muốn cứu chú cô, vậy liền mau giao ra 60% cổ phần Phong thị đế quốc đây."
"Hồng Thi Na, là cô bắt cóc chú tôi." .
"Chuyện cho tới bây giờ tôi cũng không có gì để phủ nhận, không sai, là tôi bắt cóc chú cô đó, lúc đầu cô đã đồng ý giao ra 10 tỷ để cứu Phong Khải
Trạch, không biết lần này có chịu giao 60% cổ phần Phong thị đế quốc
không đây?"
"Cô muốn cổ phần Phong thị đế quốc để làm gì?"
Phong Khải Trạch ngồi ở bên cạnh, nghe rõ ràng tất cả những gì Tạ Thiên Ngưng nói, đã hiểu đại khái câu chuyện, vì vậy liền lấy điện thoại, lạnh lùng cảnh cáo, "Hồng Thi Na, cô tốt nhất mau giao người ra, bằng không tôi
cho cô xuống địa ngục."
Hồng Thi Na nghe được Phong Khải
Trạch buông lời cảnh cáo, trong lòng đột nhiên kinh sợ, dù rất sợ, nhưng cô lại rất nhanh liền đè xuống, to gan nói: "Phong Khải Trạch, lời cảnh cáo nào tôi nghe đã quá nhiều, chán ngáy lắm rồi, cũng nghe mệt rồi,
tóm lại chỉ một câu, muốn cứu Tạ Chánh Phong, giao 60% cổ phần Phong thị đế quốc ra đổi, bằng không chờ nhặt xác ông ta. Tối mai tám giờ, để cho Tạ Thiên Ngưng một mình mang cổ phần đến địa điểm đổi người ."
