ái diễn lại đâu. Mẹ, mẹ ở nhà
trong chăm sóc tốt cho Thiên Ngưng, con đi ra ngoài một chút." Sau khi
Phong Khải Trạch dặn dò xong liền đứng dậy rời đi, muốn mau chóng điều
tra rõ chuyện này, mặc dù anh có chút nghi ngờ người Hồng Gia, nhưng lại không có bằng chứng xác thực, nên không dám vội vàng kết luận, chuyện
này cũng có thể là do Tạ Minh San gây ra, ra ngoài xài hết tiền, rồi
quay trở về mới dẫn nên mối họa này.
Bất kể là ai, chỉ cần bắt được kẻ đứng phía sau, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho chúng.
Tạ Minh San và Ninh Nghiên, chịu đựng không nổi cực khổ nên đã đến bên
ngoài hoa viên Tạ Chánh Phong chờ đợi, dường như chỉ dám đứng ở xa không tiến lại gần.
Ninh Nghiên nhẹ nhàng đẩy Tạ Minh San, gọi cô đi, "Minh San, con luôn lớn gan da mặt lại khá dày, con đi gõ cửa đi."
Tạ Minh San không muốn, phản bác lại: "Mẹ là vợ của cha, vợ đến tìm chồng
đó là chuyện đương nhiên, tại sao mẹ không đi gõ cửa đi?"
"Con cũng không phải không biết, mẹ và cha con đã ly hôn, giờ mẹ như thế này còn mặt mũi nào dám gặp ông ấy chứ, con đi đi" .
"Hai chúng ta đều thê thảm như nhau, mẹ không còn mặt mũi để gặp ông, chả lẽ con có sao?"
"Này không phải đều con gây ra sao, ai biểu con tiêu hết tiền chỉ trong vòng một tháng làm gì, cho nên chúng ta mới luân lạc tới bước đường này."
Mới rõ ra là y như kẻ ăn mày.
"Mẹ, số tiền kia là của con,
con đưa cho ai thì có liên quan gì đến mẹ chứ? Vả lại, số tiền đưa cho
Lâm Tiểu Phàm cũng đã được mẹ đồng ý, sao giờ lại đổ hết trách nhiệm cho một mình con?"
"Nếu không phải do con mang tên Lâm Tiểu Phàm kia về, sao mẹ lại bị những lời nói ngon tiếng ngọt của nó lừa chứ."
"Mẹ bị hắn dùng lời ngon tiếng ngọt dụ thì liên quan gì tới con chứ?"
Hai mẹ con càng ngày càng tranh cãi kịch liệt, so với lúc trước tình cảm
của họ đã nhạt đi rất nhiều, giờ y như hai kẻ thù truyền kiếp gặp nhau.
Cuối cùng vẫn là Ninh Nghiên đứng ra hòa giải, chấm dứt cuộc cãi vả vô nghĩa này, "Được rồi được rồi, chúng ta cứ cãi nhau như vậy thì có ích gì,bây giờ trên người không có tiền, đồ đạc quý giá gì cũng mất hết, bụng lại
đói, giờ còn sĩ diện gì nữa, để mẹ đi gõ cửa."
"Mẹ, con đi
với mẹ, mẹ nói rất đúng, giờ hai chúng ta giờ đã vào đường cùng, còn
nghĩ đến mặt mũi để làm gì, huống chi mặt mũi của chúng ta đã sớm không
còn, cứ đi tới gõ cửa đi." Tạ Minh San cũng đã thông suốt, không còn
quật cường như xưa, liền đi thẳng đến cửa.
Nhưng khi bọn họ
đến gần cửa lại phát hiện trên cửa có treo một tấm bảng hiệu, trên đó
viết: chủ nhân đã đi ra ngoài, chưa định ngày về.
Thấy tám chữ này,cả hai liền tuyệt vọng, vô lực ngã ngồi trên đất.
"Minh San,cha con đã đi ra ngoài, làm sao bây giờ?"
"Mẹ hỏi con, con biết hỏi ai?"
"Chi bằng giờ chúng ta cứ đi về trước, chả phải chúng ta còn một căn nhà
riêng sao, cứ về nhà trước tìm chút nước uống, rồi mượn của hàng xóm
chút đỉnh tiền, sau này tìm cách khác."
"Đợi chút nữa đi,giờ mẹ rất đói tay chân đều bủn rủn hết rồi, ngồi nghỉ chút rồi đi." Tạ
Minh San xụi lơ ngồi úp xuống đất, cả người không còn chút sức sống nào.
"Cũng tốt, nghỉ ngơi một chút, có sức lực rồi hãy quay trở về." Tình trạng
của Ninh Nghiên cũng không khá hơn chút nào, không còn chút sức lực nào, ngồi úp xuống đất.
Lúc đầu rời đi, cả hai còn có chút tiền
trong người, nghĩ rằng có thể dựa vào chút tiền này mà sống qua ngày, ai ngờ bị một tên lưu manh theo dõi, giả làm công tử nhà giàu lừa hết tiền của hai người, ngay cả đồ đạc và quần áo của họ, hắn cũng trộm đi,
khiến hai người giờ ngay cả chút tiền lẻ cũng không có, tiền để trả tiền xe đi về đây cũng đều là xin của người đi đường mà có được.
"Mẹ, giờ con thật sự rất hối hận, con vô cùng hối hận, hối hận về những gì
mình đã làm với chị họ, con thật hối hận khi lúc trước lại ngu ngốc muốn giành đi chồng sắp cưới của chị họ, còn tham vọng nghĩ giành được cả
Phong Khải Trạch, con quả thật rất hối hận. Nếu như lúc đầu con không
giành Ôn Thiếu Hoa, rồi không làm những chuyện ngu ngốc kia thì tốt biết mấy.Từ trước đến nay chị họ chưa từng làm chuyện gì có lỗi với con, vậy mà con cứ đi khắp nơi gây sự với chị ấy, hết lần này đến lần khác tổn
thương chị ấy, con có kết cục như hôm nay cũng chính là báo ứng mà ông
trời muốn trừng phạt con. Con cũng không nên khinh thường cha của con,
bất kể con đã làm sai điều gì, cha cũng không có bỏ rơi con,nhưng con
lại không hề ngó ngàng đến ông, lại còn khinh thường ông nữa, mẹ, con
biết mình sai rồi, con thật sự xin lỗi." Tạ Minh San thấy mình gặp kết
cục thê thảm như hôm nay, nghĩ đến những chuyện lúc trước mình đã làm
thấy vô cùng hối hận, nhào vào trong ngực Ninh Nghiên khóc lớn.
Lúc đầu cô còn cười nhạo các bạn mình chọn chồng quá tầm thường, không có
tài giỏi gì, nhưng mà bây giờ, cô còn có tư cách gì để cười nhạo người
khác nữa chứ?
Lúc đầu cô cảm thấy mình có một người cha vô
vi là chuyện đáng xấu hổ, nhưng mà bây giờ, cô lại càng thấy mình chính
là kẻ đáng xấu nhất.
Cô là kiểu điển hình của những người chưa phút cuối cùng chưa dừng lại, chưa vào quan tài thì chưa chịu hối