t ngày nào đó, ông muốn thay đổi cục diện này.
Tạ Thiên Ngưng lại bị nhìn chằm chằm, trong lòng run rẩy, lại cúi xuống, không dám nhìn lung tung. Ánh mắt ông ta thật đáng sợ, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô luôn vậy.
Phong Khải Trạch biết Phong Gia Vinh đang nghĩ gì, liền cảnh cáo ông ta: “Đừng có làm vợ con tôi sợ, nếu không, tôi sẽ làm ông còn sợ hãi hơn nữa đấy.”
"Vì một đứa con gái như thế, ngay cả cha đẻ của mình anh cũng không quan tâm, anh không sợ bị thiên lôi đánh sao?”
"Tôi vì cô ấy không cần cha ruột thì có sao? Cô ấy nguyện ý bỏ ra mười tỉ cứu mạng tôi, ông có làm thế không? Ông căn bản là không nguyện ý muốn làm thế. Trong lòng ông, tiền so với con trai còn quan trọng hơn, ông không muốn tôi, sao tôi lại còn phải để ý tới ông? Cái gì mà cha đẻ, ông ngoại trừ lừa gạt tình cảm của mẹ tôi, ở trên người bà gieo hạt giống là tôi đây, ông còn làm gì nữa? Nói tới bị thiên lôi đánh, người nên bị nhất chính là ông. Chẳng lẽ nửa đêm ông ngủ không gặp ác mộng sao?”
"Anh, tôi ——“ Phong Gia Vinh lần nữa không phản bác được, thậm chí ngay cả lý do được tức giận cũng bị người ta chặn mất.
Ông ta không nguyện ý bỏ ra mười tỉ cứu mạng con trai, như vậy, trong lòng con ông địa vị ông càng kém Tạ Thiên Ngưng rồi.
Tạ Thiên Ngưng không muốn hai cha con bọn họ càng tranh cãi càng hăng, liền đứng ra khuyên giải: “Con khỉ nhỏ, chuyện đã qua, anh cho qua đi. Chúng ta về sau không nhắc lại nữa, được không?”
"Không được, chuyện đã qua nhưng trong lòng anh vĩnh viễn lưu lại vết sẹo không thể mờ, anh sẽ luôn nhớ. Anh có một người cha không quan tâm tới sống chết của con mình.” Nỗi oán hận của Phong Khải Trạch vô cùng mãnh liệt, hình như còn hận ông ta hơn. Bàn tay nắm chặt lấy cái chăn trên giường, hàm răng nghiến chặt đầy hận ý.
Quan hệ hai cha con càng trở nên căng thẳng.
"Anh còn có em mà.” Tạ Thiên Ngưng biết giờ phút này trong lòng anh có bao nhiêu đau đớn, chỉ hi vọng anh không quá đè nén chính mình.
Bởi vì có cô, cuối cùng anh cũng thấy dễ chịu hơn, nhìn cô, nở nụ cười, hạnh phúc nói: “Phải, anh còn có em, còn có con nữa.”\
Phong Gia Vinh không chịu nổi một màn này, cảm giác trong thế giới của bọn họ không có ông, liền đánh vỡ khoảnh khắc ấm áp đó. Trong lòng tức giận nhưng không tìm được nơi trút giận liền quay lại Đường Phi: “Đường Phi, rốt cuộc tôi bạc đãi cậu chỗ nào mà cậu phản bội tôi như vậy?”
Đường Phi khinh thường nói: "Ông có lúc nào đối xử tốt với tôi sao?”
“Cậu___”
"Căn bản, ông chưa từng nhìn tới tôi, chỉ coi tôi như con chó mà sai bảo. Có lúc không làm xong việc, ông nhục mạ tôi, còn bảo tôi thu dọn đồ đạc cút đi. Đây là đối xử tốt với tôi sao?”
“Tôi____”
"Lúc tâm tình ông không tốt cũng lấy tôi ra trút giận. Cũng như bây giờ, ông bị hai người bọn họ làm cho tức giận mà không làm gì được, cho nên lại quay sang trút giận lên tôi, không phải sao?”
Bị nói trúng, Phong Gia Vinh có chút hốt hoảng, nhưng nhiều hơn là tức giận. Ông ta vừa bị Phong Khải Trạch chọc giận, giờ lại bị thêm Đường Phi chọc tức, cảm giác ngực nghẹn lại, không thở nổi, hai tay ôm lấy ngực, khó khăn hô hấp.
Tạ Thiên Ngưng thấy chuyện không ổn, liền đứng lên, đi tới, đỡ cánh tay ông, quan tâm hỏi: “Ba, ba không sao chứ?”
"Không cần cô lo.” Phong Gia Vinh nóng tính, dùng sức hất cô ra.
"A ——“ Tạ Thiên Ngưng bị hất mạnh, trọng tâm không vững, lùi về sau mấy bước, may có Đỗ Nguyên đỡ được cô, nếu không chắc rằng cô đã ngã ra sau rồi.
Phong Khải Trạch bị một màn này làm hồn bay phách lạc, sau khi thấy Đỗ Nguyên đã kịp đỡ cô, mới thoáng yên tâm, quay lại gào thét: “Phong Gia Vinh, nếu vợ tôi cùng con tôi có chuyện gì ngoài ý muốn, tôi sẽ khiến cả ông, cả Phong thị đế quốc xong đời.”
"Là cô ta giả bộ tốt bụng, không thể trách tôi được.” Phong Gia Vinh cũng biết vừa rồi mình có chút không đúng, dù sao lúc này Tạ Thiên Ngưng cũng là phụ nữ có thai, nhưng việc cũng đã làm, không cần phải hối hận nữa.
"Thiên Ngưng, về sau sống chết của ông ta, em không cần quan tâm, biết chưa?” Phong Khải Trạch tức giận.
Tạ Thiên Ngưng một tay ôm bụng, ổn định lại hô hấp, còn đang bị chuyện vừa rồi dọa sợ, nghe lời anh nói, cảm thấy thật khó. Đồng ý cũng không phải, không đồng ý cũng không phải, thôi thì đành im lặng vậy.
Nếu như cô trước mặt Phong Gia Vinh đồng ý chuyện này, sợ là sau này mâu thuẫn sẽ càng trở nên nghiêm trọng mất.
Hai cha con nhà này, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, tranh cãi gay gắt như vậy, không giống như cha con mà tựa như kẻ thù của nhau vậy. Phong Gia Vinh thấy Tạ Thiên Ngưng không đồng ý cũng không phản đối lời của Phong Khải Trạch, chỉ trầm mặc không nói, liền trực tiếp coi như cô im lặng là đồng ý, lên tiếng giễu cợt: “Nói cô giả vờ tốt bụng không sai mà. Một câu ra lệnh đã khiến cô lộ cái đuôi hồ ly ra rồi kìa. Cô không phải là không sợ Phong Khải Trạch sao, Phong Khải Trạch không phải mọi thứ đều nghe lời cô sao? Vậy sao nó vừa ra lệnh một câu, cô cũng chẳng dám cãi?”
"Con ——" Tạ Thiên Ngưng đang muốn giải thích, nhưng Phong Khải Trạch đã cắt ngang lời cô: “Sau này chuyện giả vờ tốt bụng sẽ kh