lại bị bố đấm cho vào đúng 2 mắt , miệng cứ lẩm bẩm : “ Mẹ mày đã bỏ bố con mình rồi , vợ đã bỏ tôi.” . Em gào thét thế nào bố cũng không nghe nên em vứt đấy luôn cho tỉ về xử lí đấy. “- Rồi như kiểu sợ bị đánh cậu ta chạy tót vào phòng đóng cửa cái sầm.
“ Xì, kém cỏi. Một ông già say rượu mà không đánh nổi thì sau này làm sao đi thi ? “- Cô huơ huơ nắm đấm loạn xạ trong không trung đến nhéo sư phụ :
“ Dậy mau ông già kia. Còn định ngủ nữa hả. Muốn con đánh cho thừa sống thiếu chết không ?”
Ông thầy như có khinh công nhún người một cái từ tư thế nằm đã thành đứng thẳng oai vệ , cặp mắt ti hí nhắm tịt suýt xoa cái hông thân yêu :
“ Mộc Tiêu Nguyên, ta đã bảo trò rồi. Đánh địch khi địch đang say ngủ là trò hèn hạ nhất biết chưa. Còn không mau đi lấy khăn rửa mặt cho ta.”
Tiêu Nguyên tiến lại gần giơ áo mình lên pì pì vài cái rồi chuẩn bị làm khăn mặt cho sư phụ , miệng dụ dỗ ngon ngọt :” Đây, con rửa đây. Sư phụ thật là để mặt bẩn đúng là mất thể diện.”
Võ Chi Dân một giây bật lùi lại tránh khỏi khăn mặt kiêm dẻ lau kia , mắt không mở nhưng miệng vẫn nói :” Thôi để Bạch Vĩ Dương đỡ ta vào phòng tắm.”
Tiêu nguyên đứng hình tập hai , chôn chân dưới đất nửa ngày không bước đi nổi . Lại thêm một người có thuật biết trước vạn vật mà không cần mở mắt nữa hay sao ? Không những vậy lại còn chỉ ra một người mình chưa bao giờ gặp mặt nữa thì không là quái nhân cũng là dị nhân. Hít thở sâu mấy lần cô mới đủ bình tĩnh mở căng mắt, miệng không ngừng cảm thán:” Sư phụ quả thật đã luyện ra loại võ nhắm mắt nhìn địch quả là thâm hậu. Chắc chắn sư phụ sẽ tìm được cách đánh lại Bật Mã Ôn.”
Rửa mặt xong xuôi sư phụ bước ra , nét mặt tươi tỉnh , tràn đầy sinh lực lớn tiếng nói vô tư ,khuyến mãi thêm cả nụ cười của mấy thằng “thiết đầu công” đi vật vờ ở khu 5 tầng:
“ Hôm nay có diễm phúc được cả 2 đứa học trò cũ mà ta cưng nhất đến thăm thật là vui không còn gì bằng. Chúng bây cũng thật là, một đứa đến thì oang oang , một đứa đến im lặng không một tiếng động, bước chân cũng lướt nhẹ như tiên. Khó mà nhầm lẫn nổi. Ha ha ha ha ”
Bật Mã Ôn đang đi đằng sau sợ hãi đến toát mồ hôi lạnh. Ban nãy chẳng lẽ ông thầy này còn đang mơ ngủ à ? Anh đã nói rõ ràng với ông già ấy là ngàn vạn lần đừng có nói anh học võ của ông ấy rồi. Cuối cùng thì sao ? Ngay câu đầu tiên ra khỏi cửa lại chính là “hai học trò cưng của thầy”. Chẳng nhẽ già rồi nên ông thầy này sinh ra bệnh nhũn não cấp tính ?
Tiêu Nguyên há hốc mồm, suýt nữa ngã xuống sàn. Hôm nay là ngày đầu năm mà, không cần quá nhiều kích thích như thế chứ. Cứ dần dần từ lớn đến bé. Biết vậy năm ngoái lúc mẹ cô đi lên chùa trên núi trừ tà cô phải nghe lời mà đi theo chứ không nên bỏ chạy giữa đường a . Ban đầu chỉ là cái chìa khóa để dưới đáy chậu mai. Rồi ông thầy nhắm mắt mà biết Bạch Vĩ Dương đứng ở bên cạnh cô , lại còn hiểu rõ cái ý định rửa mặt hộ của cô nữa. Bây giờ thầy còn nói một câu xanh rờn cả hai đều là học trò cưng của thầy vậy xin hỏi mục đích của cô đến đây là thỉnh giáo cái quái gì.
“ Ngày hôm nay sư phụ mà không nói rõ mọi chuyện con tin sư phụ sẽ phải ăn tết trong bệnh viện chờ mấy cái xương chậu mọc lại đấy.”- Tiêu Nguyên tay nắm lại gầm gừ. Chẳng lẽ cô bị lừa hay sao. Nếu đã là học trò của ông già thì tên Bật Mã Ôn này chắc chắn có biết cô. Hăn thời gian qua giả vờ lần đầu gặp mặt là có ý định gì ???
Phiên tòa xét xử tôi trạng diễn ra trong không khí khói lửa bom đạn đầy bi thương, người người lo sợ, người người tức giận , và rất nhiều người có nguy cơ phải hi sinh.
Tiêu Nguyên ngồi trên … mặt bàn làm chủ tọa. Bên dưới là sư phụ dạy võ 10 năm của cô trong vai trò nhân chứng- Võ Chi Dân. Cuối cùng là Bật Mã Ôn đang phải quỳ dưới sàn nhà, tay giơ lên trời, cổ đeo cái bảng với hai chữ to đùng : “ Pị Cáo”. Chữ này , đương nhiên ,không ai khác là do bạn trẻ Tiêu Nguyên của chúng ta “vẽ” ra rồi , không cần phải thắc mắc.
Tiêu Nguyên tay cầm cái muôi lớn gõ lên mặt bàn coong coong rồi chỉ vào Võ Chi Dân :
“ Nhân chứng, còn không mau đứng dậy khai báo . Tên kia là gì của sư phụ ?”
Võ sư phụ ái ngại nhìn Vĩ Dương quỳ dưới đất . Ông hiểu con nhỏ này không biết cái gì là phải truy tới cùng. Thầm nghĩ năm xưa nó vì muốn hỏi tại sao sư mẫu bỏ ông đi, cũng đã tuyệt thực mà luyện võ đúng 3 ngày. Bây giờ nó đã lớn rồi, không thể nói dối nó như trước được nữa. Kiểu gì cũng biết vậy thì thà bây giờ tránh nặng tìm nhẹ nói với nó mong nó chấp nhận cho xong. Có khi tên học trò kia sẽ kiếm thêm được chút tình cảm từ con bé cũng hay.
“ E hèm…Thực ra thì…Tiêu Nguyên à ..”
Tiêu Nguyên không kiêng nể mặt bàn kính cầm muôi lên gõ coong coong : “ Nói chủ đề chính, không vặn vẹo. Nếu có ý định bao che cho bị cáo sẽ phạt nặng.”
Ông nước mắt lưng tròng nhìn chiếc bàn mình mới mua tuần trước giờ đã xước lung tung ấm ức nói : “ Tiêu Nguyên, trò còn nhớ hay không ? Ngày trước khi ta dạy trò ,luôn nhắc đến một sư huynh chỉ hơn trò một tuổi, võ công xuất chúng. Ta đã nói trò phải cố gắng được như thằng bé ấy , để còn đi thi lấy giải về cho Võ đường nữa. Đó chính là động lực cho trò ph