pacman, rainbows, and roller s
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325061

Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.

Giang Nguyệt đang mang bầu năm tháng đi Pháp. Hai người ở lại Marselle ba ngày. Lúc sắp về nước, Giang Nguyệt vẫn đang hứng đi chơi, Giang Quân thấy tình trạng của cô rất tốt, liền nghe theo cô.

Hai người lái xe theo hồ Rodanus đi về hướng Bắc, đi qua dòng sông Loire. Trên đường đi, phong cảnh đẹp mê hồn, hai người chậm rãi dạo bộ, coi như đây là kì trăng mật đến muộn.

Quanh sông Loire có rất nhiều giáo đường cổ kính. Lúc đến thăm giáo đương Roman ở một ngôi làng không biết tên, hai người bắt gặp một hôn lễ.

Sau khi hôn lễ cử hành xong Giang Quân hỏi Giang Nguyệt có muốn nhờ mục sư chứng giám và cầu chúc cho hai người không?

Giang Nguyệt chăm chú nhìn anh rồi mỉn cười: “Không, không cần, chúng ta đã rất tốt rồi!”

Cô đội một chiếc mũ màu vàng da cam, tóc tết rủ xuống ngực, nếu không phải cái bụng đã nổi lên sau áo thì chẳng khác gì một thiếu nữ. Giang Quân say đắm nhìn vào đôi con ngươi đen láy của cô, anh như bị nhấn chìm ở trong đôi mắt ây. Nhưng chính khoảnh khắc ấy anh mới hiểu được nỗi sợ hãi mà cô nói đến.

Hạnh phúc luôn đi cùng với sự bất an, càng hạnh phúc người ta lại càng hoang mang. Những chặng đường mà hai người đi, có lúc thăng lúc trầm, thậm chí còn có cả vực thẳm vách đá dựng đứng.

Vận mệnh rất khó lường cả hai đều đã lĩnh hội được điều này.

Gió trên đỉnh núi lồng lộng, Giang Quân ôm Giang Nguyệt nói: “Đừng sợ cô ngốc, lần này chúng ta không phải sợ. Anh với em đã ở bên nhau, anh sẽ dẫn em đi trên con đường bằng phẳng nhất, anh sẽ khiến em cảm thấy yên tâm thanh thản. Anh hứa!”

Cô kiễng chân, ngọt ngào hôn lên môi anh trước bức tượng đức mẹ nhân từ.

Nửa tháng sau, vợ chồng Giang Quân kết thúc chuyến du lịch và bay về nước. Chẳng bao lâu sau, cái tin phu nhân chủ tịch tập đoàn không ai khác chính là Giang tiểu thư ngày nào.

Cái tin này đã gây chấn động dư luân, báo trí đăng tin rầm rộ, người người bàn tán xôn xao.

Giang Quân bình thản đối mặt. Nữ giám đốc phụ trách việc đối ngoại liền đến hỏi ý kiến của anh, anh chỉ cười bình thản nói: “Đây là chuyện riêng của tôi chẳng nhẽ còn phải xin phép bọn họ?”

Chỉ một câu ngắn gọn, không nói thêm lời nào. Cô giám đốc liền hiểu ý của anh.

Lát sau, cô ta vừa về đến văn phòng thì nhận được điện thoại của Giang Quân: “Tôi rất yên tâm để cô xử lí mọi chuyện. Nhưng có một điểm cực kì quan trọng, tôi vẫn phải nói rõ: Không được để bất kỳ ai làm phiền vợ tôi! Cô nhớ điểm này là được rồi!” giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại rất có uy.

Cô ta vâng dạ đáp lời, cố nén tiếng thở dài, một người đàn ông như anh không ngờ lại toàn tâm toàn ý bảo vệ một người phụ nữ đến như vậy. Không hiểu người phụ nữ ấy thế nào mà lại được anh yêu thương đến như vậy? Báo trí đưa tin ầm ĩ, nhưng sự tình thực sự ra sao rất ít người biết, vì vậy cô cũng chỉ biết âm thầm suy đoán.

Trong trận phong ba dữ dội này, Giang Nguyệt là nhân vật chính, ấy vậy mà cô hoàn toàn không hay biết. Một mặt là do nhân viên của anh xử lí tốt mọi chuyện, mặt khác là do chính bản thân cô.

Kể từ khi về nước, Giang Nguyệt đến bệnh viện kiểm tra, biết thai nhi phát triển bình thường, cô cảm thấy rất yên tâm ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi làm quen với việc lệch múi giờ. Đêm ngày thứ tư cô tuyên bố với Giang Quân rằng cô không chơi nữa, chơi thế đủ rồi, cô phải làm nốt luận văn.

Giang Quân nhìn bộ dạng của cô, không tin rằng cô sẽ kiên trì. Ai dè Giang Nguyệt thật sự hạ quyết tâm, ngày nào cũng chăm chỉ làm luận văn.

Thấy Giang Nguyệt chăm chỉ Giang Quân lại không đành lòng, thường cắt bớt thời gian không cho cô đọc sách hay ngồi máy tính, luôn nhắc nhở phụ nữ mang thai không được để mắt làm việc quá nhiều. Giang Quân biết rõ cô rất cứng đầu không chịu nghe lời nên cứ cách một ngày lại bảo cô cùng đến công ty.

Giang Nguyệt cáu kỉnh nói: “Bảo em đến công ty làm gì?”

Giang Quân cười bất lực: “Anh đâu có cãi lại em được, thư kí văn phòng đấy, em cứ thoải mái chọn bảo cô ta đọc cho em nghe, muốn viết gì thì em cứ nói bảo cô ấy ghi lại!”

Chính vì nguyên nhân này mà “Giang phu nhân” bí ẩn trong truyền thuyết cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt mọi người. Những người làm việc trong văn phòng của Hằng Châu đều rất tự hào về cô, thế nên suốt ngày hôm ấy, mọi người không ngớt bàn tán.

“Chị nói xem cô ấy có gì đặc biệt chứ?”

“Trẻ trung ư? Cũng không hẳn, những người trẻ hơn cô ấy còn thiếu gì?”

“Đẹp ư? Cũng không đến nỗi nào, những người đẹp hơn cô ấy đâu có ít?”

Nói đi nói lại, mọi người đều phải thừa nhận hai điểm. Thứ nhất, cô rất có khí chất, khiến người khác khó mà quên được. Thứ hai, ông chủ coi cô như báu vật.

Chớp mắt mùa hè nóng nực đã qua đi. Giang Nguyệt đã viết xong lời dẫn của luận văn, cô đòi Giang Quân phải thưởng cho cô, hai người cùng đi nghỉ mát. Giang Quân vô cùng tán thành ý kiến này, hỏi cô muốn đi đâu. Giang Nguyệt nói đi Hawaii, nhưng Giang Quân lập tức gạt đi: “Phải ngồi máy bay lâu như thế, em chịu khổ, anh cũng khổ lây!”

“Thế thì đi...” cả hai người đồng tâm nhất trí cùng nói ra ba từ: “Đảo Lãng Nha”

Chín năm rồi, lại lần nữa đặt chân lên hòn đảo xinh đẹp ở phía đông Thái Bình Dươn