XtGem Forum catalog
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324972

Bình chọn: 9.5.00/10/497 lượt.

ách bà Liễu đã đặt cho mình cái tên khó nghe như thế.

Bà Liễu tết hai bím tóc dài thật dài, cuộn tròn trên đỉnh đầu, những người phụ nữ theo Thiên Chúa giáo trong huyện gần như đều để kiểu tóc này. Giang Nguyệt cũng để tóc dài, tết thành hai bím thả xuống trước ngực. Cô còn nhớ những buổi trưa mùa đông bà Liễu thường thả tóc của cô ra để bắt chấy rồi sau đó gội đầu cho cô. Cô đứng cúi đầu trước chậu nước rất mệt nhưng vẫn phải cố chịu đựng. Có lần cô đứng không vững, người lảo đảo, bất cẩn làm bắn nước lên người bà Liễu là ngay lập tức bị ăn tét vào cánh tay. Bà Liễu tính tình nóng nảy, lúc nóng giận thường chửi mắng cô, còn đuổi cô ra ngủ ngoài đường.

Bà Liễu biết may quần áo, thường nhận may quần áo kiếm tiền. Những miếng vài thừa bà liền ghép lại may cho cô ít quần áo. Buổi tối trước khi tắt đèn đi ngủ, bà Liễu thường quỳ trước giường cầu khấn, cô cũng ngoan ngoãn quỳ theo.

Cô không được đi học, không được đi mẫu giáo như những đứa trẻ cùng tuổi khác mà ở nhà chờ đến tuổi đi học tiểu học. Giáo hội tổ chức một lớp nhỏ, cứ thứ Bẩy hàng tuần lại kể một vài câu chuyện thánh kinh cho lũ trẻ con cái người trong hội nghe. Lần nào cô cũng đi nghe. Cô nhìn những con chữ trên hình vẽ, hỏi cô giáo đang dạy họ chữ này đọc là gì, có nghĩa gì, làm sao để phân biệt một số chữ. Điều khiến cô vui mừng nhất là cô giáo đó biết chơi đàn phong cầm. Lúc giáo đường không có người, Giang Nguyệt thường ở lại đây sờ mó cây phong cầm, nhìn ngắm những bản nhạc phổ, Giang Nguyệt bé nhỏ luôn ôm ấp một mong ước nhỏ, nếu có thể chơi giỏi đàn phong cầm, sau này cô có thể đàn phong cầm khi bọn họ hát xướng ca, như vậy sẽ khỏi phải lo bị họ đuổi đi.

Ngày qua ngày, đứa bé bị bỏ rơi ngày nào là cô đã được bảy tuổi.

Khi Giang Nguyệt được khoảng bảy tuổi rưỡi thì có hai chuyện xảy ra, chẳng hề có điềm báo nào, nhưng đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô.

Bà Liễu qua đời.

Giang Quân xuất hiện.

Người này từ đâu "chui" ra vậy? Giang Nguyệt không hề hay biết.

Mùa hè năm ấy, huyện Phượng Hoàng có lốc xoáy và lũ lụt qua đi. Lốc xoáy và lũ lụt qua đi, bà Liễu liền tháo các tấm rèm của sổ giáo đường xuống giặt. Nóc giáo đường vừa cao vừa sâu, cánh cửa sổ lại dựng đứng, rèm cửa từ trên cao rủ xuống. Bà Liễu bắc thang dựa vào tường, cẩn thận leo lên. Đáng tiếc là có cẩn thận mấy đi chăng nữa vẫn bị hụt chân và ngã xuống. Người bị cao huyết áp, ngã một cú như thế, nằm một đêm rồi ra đi.

Con gái bà Liễu cùng những người trong giáo hội đến giúp lo liệu hậu sự cho bà. Lễ tang được tiến hành một cách có trình tự dưới sự giúp đỡ của mọi người. Ngày đi chôn, Giang Nguyệt dậy rất sớm, nhưng người lớn đều bảo đường lên nghĩa trang rất xa xôi, bảo cô đừng đi cho đỡ rắc rối, thế nên Giang Nguyệt phải ở lại.

Mặt trời lên cao dần, không khí nóng nực đến khó chịu. Cô trốn trong giáo đường, thứ ánh sáng nhập nhoạng lúc sáng lúc tối khiến cô sợ hãi và lạnh lẽo. Cô nghe thấy tiếng ve râm ran ngoài cửa sổ, nhưng trong phòng thì tĩnh mịch như tờ. Cô đặt tay lên những phím đàn, không dám ấn dù chỉ một phím. Chẳng biết bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, tiếng nói chuyện huyên náo. Cô thầm nhủ, chắc là họ đã về.

Cô cúi đầu, mặt dán vào nắp cây đàn lạnh ngắt. Liệu họ có phát hiện ra không thấy cô đâu không? Liệu họ có đi tìm cô không? Có ai nhớ đến cô không? Cứ nghĩ như vậy khiến cô bật khóc. Cô không đau lòng, chỉ cảm thấy sợ hãi.

Đột nhiên "két" một tiếng, cánh cửa giáo đường mở ra. Cô giật mình. Vội vàng ngẩng đầu. Bước vào là một người đàn ông, cô chưa gặp bao giờ.

Người ấy đi xuyên qua hàng ghế dài, đi thẳng lên bục, những ngón tay lướt qua những lưng ghế nâu trầm. Khi còn cách bục giảng khoảng bón hàng ghế, người ấy nhìn thấy cô. Một con nhóc bé xíu, đôi mắt mở to, hoang mang và khiếp sợ nhìn anh. Có thể vì không ngờ trong này có người, hoặc cũng có thể vì thích đùa nên anh cũng trợn tròn mắt nhìn con bé. Sau đó anh mỉm cười đi về phía cô: "Chú làm cháu sợ à?"

Cô ngồi dựa sát vào cây đàn, nhẹ nhàng hỏi: "Cháu có biết chơi đàn không?"

Cô khẽ gật đầu.

"Cháu có thể đánh cho chú nghe không?"

Cô lại gật đầu.

Lúc ấy cô vẫn chỉ biết dùng một bàn tay phải đánh ở khu vực C, cô đánh bài thơ mà mình thích nhất.

Tiếng nhạc ấy vô cùng thê lương, anh nghe rất quen tai liền hỏi: "Cháu có biết hát không?"

Cô gật đầu, tiếng hát non nớt vang lên cùng tiếng đàn: "Con cừu đi lạc, mày ở nơi đâu? Chủ nhân đang tìm kiếm mày. Một trăm con cừu bị thiếu mất một, phải chăng chính là mày? Phải chăng chính là mày?"

Câu cuối "phải chăng chính là mày" vang vọng và nhẹ nhàng đi vào trái tim anh.

Anh lây đôi bàn tay che mặt, ngồi im lìm ở hàng ghế gỗ đầu tiên.

Cô đứng dậy đi xuống, quỳ trước mặt anh.

Một cô bé, mặc váy liền màu xanh với cái cổ lá sen màu trắng, khuôn mặt trắng ngần và tròn trịa như trái táo, trông giống như một cọng hành còn xanh, thật sự rất giống. Anh không nhịn được cười, tâm trạng u ám ban nãy đã hoàn toàn biến mất.

Anh khen cô đàn hay, hát cũng hay và hỏi cô tên là gì.

Đứa trẻ nào được khen cũng cảm thấy thích thú cả, thế nên Giang Nguyệt cũn