là những ý nghĩ vụt qua, chớp mắt đã tan biến. Lục Sa ở cách cô quá xa, sức mạnh của anh không thể chống đỡ cho cô, thậm chí ngay cả muốn chạm đến cũng không thể chạm nổi.
Mỗi lần Giang Nguyệt đọc mail hoặc nói chuyện với anh xong, cô đều cảm thấy áy náy, áy náy bởi mình không thể đáp lại những nhiệt tình của anh. Lục Sa càng nói yêu cô, cô càng cảm thấy nặng nề. Giang Nguyệt chẳng muốn làm anh tổn thương, nhưng cô lại đang ép buộc mình phải yêu anh. Cô bắt đầu tự kiểm điểm sự tùy tiện của mình một năm nay, cô tự trách bản thân quá nông nổi, để đến nỗi phải lâm vào cảnh này.
Giang Nguyệt thầm mong Lục Sa sẽ có bạn gái ở bên Mĩ, sau đó sẽ yêu cô ấy điên cuồng, hoặc tìm được một người yêu nào đó trong số những du học sinh ở đó. Cho dù thế nào, như vậy cô cũng sẽ cảm thấy yên tâm hơn.
Có một lần trên MSN, Lục Sa từng nhắc đến có một cô sinh viên Trung Quốc học cùng anh môn thống kê chuyên ngành đang có ý với anh, thường xuyên mang tương ớt của Trung Quốc sang cho anh. Giang Nguyệt cho rằng cơ hội đã đến, cô bắt đầu thận trọng nói, bảo anh đừng lạnh nhạt với con gái quá, sau đó nói rằng nếu tìm được cô gái nào thích hợp thì đừng bỏ lỡ. Lục Sa hỏi cô có ý gì. Giang Nguyệt liền cười ha ha, nói: "Đang tuổi thanh niên, có kết vài người cũng là chuyện thường."
Lục Sa nói: "Em đang ghen đấy à?"
Giang Nguyệt liền gõ một câu: "Em không muốn làm anh lỡ dở." Cô ngẫm nghĩ, chuyện này nên nói cho sớm thì hơn, thế là ấn phím gửi đi. Lục Sa không đáp lại, một lát sau, nick của anh tối đi. Giang Nguyệt kéo lịch sử cuộc nói chuyện xuống, cô không dám chắc anh có nhận được không, biết đâu mạng bị ngắt nửa chừng.
Sự thật là Lục Sa đã nhận được câu đó. Anh cũng đoán được tiếp theo cô sẽ nói gì. Ngay từ đầu anh đã biết Giang Nguyệt chẳng có tình cảm gì sâu đậm với mình, hoặc giữa hai người vẫn chưa phải là kiểu thích và lôi cuốn lẫn nhau. Anh cứ tự bảo mình, chỉ cần ở bên cô, rồi sẽ có một ngày cô phát hiện, bản thân mình đã dần yêu anh, ít nhất cũng không rời xa anh được.
Đêm trước khi anh đi, anh làm tình với cô, khi anh phát hiện ra mình là người đàn ông đầu tiên của cô, anh kinh ngạc và vui mừng lắm. Có một hôm anh liếc qua ti vi, HBO đang phát một bộ phim, chuyên gia tình yêu trong phim có nói: phụ nữ sẽ nảy sinh cảm giác dựa dẫm vào người đàn ông có quan hệ tình dục với cô ấy. Anh nghĩ ngay đến Giang Nguyệt, nhớ đến thân hình mềm mại và tuyệt mỹ của cô đêm ấy. Nhưng sau đó anh phát hiện ra sự việc không hề như vậy. Càng những lần nói chuyện về sau, anh càng nhận ra sự lạnh nhạt và đối phó của Giang Nguyệt. Khi nhìn thấy câu nhắn ấy của cô, Lục Sa ngây ra hổi lâu, phải chất vấn cô ra sao đây? Anh lại càng sợ cô nói ra đáp án. Anh tưởng rằng không nghe là sẽ không có chuyện gì, cả hai vẫn có thể như trước đây.
Giang Nguyệt chờ ba ngày liền, suốt ba ngày anh không liên lạc gì với cô. Giang Nguyệt check hòm thư nhưng không thấy có thư đến, lên MSN cũng không thấy anh online, hỏi bạn cùng phòng cũng không có số điện thoại của anh. Sự bất thường ấy khiến Giang Nguyệt chắc chắn Lục Sa đã biết rồi. Nếu đã như vậy rồi thì cứ nói rõ cho xong.
Giang Nguyệt viết cho anh một bức thư, trong thư cô viết: "Lục Sa, anh là một người tốt. Nhưng em không thể yêu anh, em không thể làm hại anh nữa. Em rất xin lỗi, cũng rất lấy làm tiếc!"
Cuối cùng cũng nhận được thông điệp. Lục Sa đọc đi đọc lại sáu lần bức thư ngắn ngủi ấy. Ánh trăng chiếu vào cửa sổ, hắt những cái bóng xuống nền nhà. Lục Sa cả đời đều thuận buồm xuôi gió, chưa bao giờ gặp phải trắc trở hay vấp váp, nhưng chuyện tình cảm lần này đã để lại một ám ảnh trong lòng anh.
Anh nghĩ hay là thôi, trước mắt còn rất nhiều chuyện cần anh phải dốc sức nỗ lực. Anh đứng trước cửa sổ, rít hết điếu thuốc lá. Những cơn gió lướt qua, tiếng lá cây xào xạc. Chỉ mong nỗi đau thất tình chỉ như những làn gió lướt qua lá cây, gió đi rồi, lá cây sẽ lại yên tĩnh.
Cấu tạo tâm lý đàn ông và đàn bà khác nhau như vậy đấy. Chuyện tình cảm đối với họ mà nói không phải là tất cả, xây dựng sự nghiệp mới là cám dỗ mãnh liệt đối với họ.
Về sau, không nhận được thư hồi âm của Lục Sa nữa, anh giống như chìm vào một bể cát mênh mông. Trong dòng người đông đúc, cách xa trùng dương, Giang Nguyệt không biết khi nào có thể gặp lại anh. Có thể một người đã mất đi một người bạn như vậy đấy.
Khi năm thứ ba kết thúc, Giang Nguyệt lấy được bằng Toefl và Gre. Gần một năm cặm cụi, khắc khổ học hành để đổi lại niềm hân hoan khi nhìn thấy kết quả.
Sau đó là kiểm tra thông tin trong trường, viết một bản tự thuật cá nhân, điền vào đơn xin. Giang Nguyệt lật tung hồ sơ của 500 trường lớn trên thế giới cũng vẫn chưa quyết định được là học ở trường nào. Quá trình này có hơi giống bắt cô tự chọn nơi đi đày của mình. Châu Âu? Bắc Mỹ hay là châu Úc?
Giang Nguyệt xem bảng danh sách các giáo sư, đột nhiên nhớ ra lần trước cô và Lục Sa cùng làm việc với nhau ở viện nghiên cứu, từng trao đổi thư từ qua lại với giáo sư Madin nổi tiếng của khoa Đông Á trường Harvard, lúc họp có gặp mặt, giáo sự từng bảo cô theo học với ông. Giang