Polly po-cket
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325980

Bình chọn: 8.5.00/10/598 lượt.

i cô lại, nói ông đang chuẩn bị một hội nghị quốc tế, cần trợ thủ tiến hành liên lạc với các học giả nước ngoài. Ông hỏi cô có đồng ý ra nhập không và Giang Nguyệt lập tức nhận lời.

Một ngày sau, nghiên cứu sinh của Tề Thành Anh đã mang một sấp tài liệu đến cho cô. Ngươi ấy chính là Lục Sa.

Lục Sa gọi cho cô trước hai ngươi hẹn nhau sẽ gặp mặt ở dưới kí túc của Giang Nguyệt. Anh đứng dựa vào chiếc xe đạp bên cạnh, đưa mắt dõi theo các cô gái đi ra vào các kí túc, giữa mùa đông mà bọn họ vẫn chỉ mặc váy ngắn, dưới chân đi một đôi giày màu đen. Trong lòng anh rất khó hiểu, chẳng lẽ họ không biết lạnh? Sau đó lại liếc thấy một cô gái đang chạy về phía mình, chiếc áo khoác màu xám, hai vai hơi co lại, tay ôm một cái túi sưởi.

Hai người nhìn nhau giây lát, Lục Sa mở miệng trước: “Là Giang Nguyệt phải không? Anh là Lục Sa, ban nãy mới gọi cho em đấy.”

Giang Nguyệt khẽ cười : “Chào anh, tìm em làm gì thế?”

Lục Sa mở túi tài liệu, lấy ra bản giới thiệu hội nghị, thư mời, địa chỉ và thông tin của các độc giả cùng phong bì hàng không, vừa chỉ cho cô xem vừa nói: “Em phụ trách liên lạc với mấy người này, trước tiên là gửi mail cho họ, sau đó gửi thư mời và điền đầy đủ vào bản hướng dẫn hội nghị, sau đó gửi theo đường bưu điên cho họ! Em có biết cách ghi thông tin trên phòng bì thư quốc tế không?”

“Dạ tiếng anh thì không thành vấn đề, mây cái tên Nhật Bản này viết thế nào ạ!”

Cô lấy tay chỉ vào mấy tên Nhật Bản rồi ngoảnh đầu lại, bím tóc vô tình rủ xuống tay Lục Sa, cảm giác ngứa ngứa rát dễ chịu. Lục Sa có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ tóc của cô.

Lục Sa định thần lại, giải thích cho cô cách viết bì thư Nhật Bản. Cuối cùng anh nói: “Em viết xong rồi có thể mang đưa anh cùng đi gửi, cũng có thể tự đi gửi sau đó đưa hóa đơn cho anh”

Giang Nguyệt gật đầu nói: “Ok! em biết rồi ạ. Nếu không còn vấn đề gì thì em về trước đây, ở đây lạnh quá!”

Chiều mùa đồng, trời tối nhanh, gió lồng lộng. Lục Sa đột nhiên muốn nắm lấy đôi ban tay cô để xem cái túi sưởi kia liệu có làm tay cô ấm lên không. Cái suy nghĩ này thực sự quá đường đột.

Lục Sa cười cười: “Không còn chuyện gì nữa đâu, em mau vào trong đi! Ngày mai chúng ta gặp lại!” Anh đứng ngây ra không nhúc nhích, nhìn theo cái bóng của Giang Nguyệt biến mất ở cầu thang. Thời buổi này mà vẫn còn con gái tết bím tóc hai bên. Anh đột nhiên cảm thây cô gái này rất thú vị.

Thế là từ hôm đó, Lục Sa vơ hết mọi cơ hội có thể tiếp cận Giang Nguyệt về mình.

Lần nào Giang Nguyệt đến văn phòng báo cáo công việc cũng nhìn thấy anh.

“Thật trung hợp anh cũng ở đây à?” sau nhiều lần như vậy, Giang Nguyệt chợt hiểu ra đây là kết quả của việc Lục Sa có ý với mình. Cái gọi là duyên phận và tình cờ gặp gỡ của hai người thực ra là do một người cô ý mà thôi.

Chỉ có điểu ngoài những lần gặp gỡ tình cờ ấy, Lục Sa chẳng có bất cứ cử chỉ gì đặc biệt với Giang Nguyệt. Anh luôn duy trì một khoảng cách thích hợp, đối xử với cô luôn thân thiện và quan tâm, giống như một đàn anh với đàn em của mình.

Ngày qua ngày, hai người bắt đầu có những cuộc trò chuyện qua lại, chủ đề từ nhiệm vụ được giao mở rộng dần. Lục Sa luôn thuận theo ý cô. Cô thích xem phim, anh liền nói chuyện về phim với cô, chỉ có điều anh không thích thể loại mà cô thích. Lục Sa dẫn Giang Nguyệt đến một cửa hàng bán băng đĩa trong ngõ hẻm. Lục Sa dẫn cô đi vào trong một cách thành thạo, kéo một cái ghê cho cô ngồi còn mình thì ngồi xổm ở bên cạnh. Anh lấy từ trong góc ra bốn tập đĩa đưa cho Giang Nguyệt. Giang Nguyệt chọn những kiệt tác bậc thầy chán chết, trong khi Lục Sa chỉ chọn những tác phẩm về võ thuật, khao học viễn tương và lịch sử. Sau lần này, hai người thường xuyên đi cùng nhau, mua xong đĩa lại cùng nhau đi ăn cơm. Dần dà Lục Sa trở thành người bạn thân thiết nhất của cô ở trường đại học.

Trước Lục Sa, Giang Nguyệt chơi với ai cũng chỉ nhàn nhạt. Trong kí túc, cô rất cởi mở, nhưng cũng rất biết nhẫn nhịn. Cho dù có điều bất mãn cũng chỉ giấu trong lòng, không chịu nói ra. Trong kí túc, Mao Hiểu Thần và Lí Hinh vì chuyện ai đổ rác mà cãi nhau ầm ĩ, nhưng sau đó hai người lại trở thành bạn thân thiết của nhau. Giang nguyệt đối xử với ai cũng rát hiền hòa, nhưng không chơi thân với bất kì ai.

Cô là người không bao giờ biết sợ sự cô đơn, cũng không sợ bị cô lập. Chỉ có điều trong đám đông náo nhiệt sẽ khiến cô cảm nhận được mình cô đơn đến mức độ nào. Đây là điều khiến cô cảm thấy khó chịu nhất. Giờ có Lục Sa làm bạn Giang Nguyệt có chút thoải mái khi nhận sự quan tâm từ anh, ăn cơm có người ăn cùng, đi dạo có người đi cùng, đánh vợt cũng có đối thủ. Thậm chí khi có chuyện không vui với bạn bè cùng phòng cô cũng nói cho anh nghe. Trước đây cô thường gặm nhấm những chuyện này một mình, nhưng giờ cô có thể trút hết ra thấy thoải mái hơn nhiều.

Tính kĩ ra thì hai người quen biết nhau chưa quá một tháng, nhưng Giang Nguyệt có cảm giác Lục Sa như một người bạn lâu năm. Đúng lúc Giang Nguyệt nghĩ rằng, giữa trai gái với nhau hoàn toàn có thể có tình bạn trong sáng, cô và Lục Sa chính là một ví dụ, thì Lục Sa đã