- Tỉnh rồi à con ?
Mẹ nó bước vào , trên tay còn xách chiếc cặp lồng đựng món tủ của nó .
- Mẹ .... Bố đâu
- Bố mày đi làm rồi , cả đêm qua bố thức trông mày giờ lại phải đi ngay .
- Con .... con
- Mà mày đi đứng kiểu gì mà để công an người ta phải bắn thế con , cũng may là cái số mày còn lớn đấy con ạ .
Nó vẫn chưa nhớ được những gì xảy ra đêm hôm đó , nó chỉ nhớ bị dính đạn cao su đau rát từ phía sau của mấy ông Cơ động rồi ngã còn sau đó nó không còn biết gì nữa . Nó nhoẻn cười , thì thầm :
- Cũng may là đạn cao su , chứ đạn thật thì giờ này con đang ngồi ngắm gà khỏa thân trên nóc tủ rồi ấy nhỉ .
- Mày bị động cỡn hay sao mà vẫn còn đùa được - Mẹ nó quát .
Trang thấy thế cũng hùa vào :
- Làm cho bố mẹ lo sốt vó mà vẫn còn nhăn nhở được .
- Mà mày có bạn gái sao không nói với mẹ thế , con bé vừa xinh xắn lại vừa chu đáo thế này mà mày cứ giấu mẹ - Mẹ nó quay sang nhìn Trang và nói .
- Ơ ... không phải đâu mẹ ơi , chỉ là bạn bè thôi .
- Bạn bè gì , mày đừng có mà giấu mẹ nhé .
- Con nói thật mà . Mẹ nhìn mặt con nghiêm túc thế này cơ mà .
- Đúng đấy bác ạ , chúng cháu chỉ là bạn thôi , chứ không phải người yêu gì đâu . Cháu mơ còn chưa được ấy ạ - Trang chen ngang .
- Mẹ là mẹ thấy con bé được đấy Quân ạ - Mẹ nó cười , câu nói ấy của mẹ Quân khiến Trang cười thích thú .
- Con đã bảo chỉ là bạn thôi mà , mẹ lằng nhằng quá .
- Đấy là mẹ góp ý vậy , thôi ăn sáng đi con . - Mẹ nó đỡ nó dậy , định bón cho nó ăn thì Trang bảo :
- Bác mệt rồi , để cháu giúp cho Quân ăn cho cũng được , bác về nghỉ ngơi đi ạ .
- Có phiền cháu không ?
- Bác yên tâm , cháu rảnh mà .
- Ừ vậy cháu giúp bác , bác tranh thủ về giặt đống đồ cho nó rồi chợp mắt 1 chút . Suốt gần 2 hôm nay nào có được ngủ đâu .
- Dạ vâng , bác cứ đi đi để cháu lo .
- Vậy cám ơn cháu nhé .
Quân thấy thương mẹ quá , tại nó mà mọi người phải bỏ việc bỏ làm đi chăm sóc cho nó như thấy này , bóng dáng mẹ nó gầy gò khuất dần khuất dần khiến lòng nó đau xót .
- Để Trang đỡ Quân dậy ăn nhé - Trang từ từ đỡ nó dậy rồi chèn tấm gối vào sau lưng cho nó dựa .
- Làm phiền Trang rồi .
- Lại khách sáo rồi , vì Quân thì Trang có thể làm tất cả mọi thứ mà .
- Nhưng Trang phải hiểu là Quân có người yêu rồi chứ .
- Mặc kệ , chỉ cần Quân vẫn còn nhớ đến Trang , vẫn còn để ý đến Trang thì Trang vui lắm rồi .
- Trang định làm người đến sau mãi sao .
- Thì đâu có sao đâu , Trang vẫn luôn hi vọng sẽ có 1 ngày được hạnh phúc bên Quân . Có ai đánh thuế hi vọng đâu mà - Trang cười .
Thực sự lúc này nó rất khó nghĩ , Trang có vẻ rất thật lòng và tốt với nó nhưng nó không thể quên được Thúy dẫu bây giờ tình cảm giữa 2 đứa nó khó có thể hàn gắn lại được như trước nữa , Nó thực sự mệt mỏi khi mỗi ngày cứ phải đối diện với chuyện này .
Trang đang bón cho Quân ăn thì bất ngờ Thúy và Tùng xuất hiện . Lần thứ 2 Quân rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như thế này , mắt nó mở to hết cỡ , mồm lắp bắp không nói được câu gì . Nghe tin nó gặp nạn , Thúy bắt Tùng phải lai vào viện thăm nó thì bắt gặp cảnh tượng này .
- Anh làm cái gì đấy , đứa nào đây ? - Tùng gắt
- Tao ... tao ... đây là bạn tao ... không như mày nghĩ đâu . - Nó cố phân bua , giải thích .
- Bạn bè kiểu gì mà bón cho nhau ăn thế này , ông định lừa ai thế - Tùng giận dữ hộ Thúy trong khi lúc này Thúy vẫn chôn chân đứng như trời chồng .
- Đến cả mày cũng không tin anh nữa à .
- Không phải như em nghĩ đi , chị là bạn Quân thật mà - Trang giải thích dùm Quân .
- Không hỏi chị - Tùng nhìn Trang trừng trừng . Tôi thất vọng về ông quá đấy Quân ạ
Quân tức giật hất đổ bát bánh đa trên tay Trang và buông ra 1 câu chửi thề .
- Mày có để tao nói không đây , tao đã bảo chỉ là bạn bè thôi cơ mà , anh em với nhau mà mày còn không hiểu tao là người như thế nào à .
Thúy lẳng lặng đến đặt bên cạnh Quân túi hoa quả :
- Tôi nghe anh bị tai nạn nên đến thăm , có vẻ như đã phá hỏng phút giây riêng tư của 2 người rồi . Xin lỗi tôi đi về , 2 người cứ tự nhiên . Anh nghỉ ngơi cố giữ gìn sức khỏe - Dứt lời , Thúy định quay bước đi thì Quân vội nắm lấy tay kéo lại .
- Đến giờ phút này , em vẫn không tin tưởng anh nữa sao .
- Tôi muốn tin nhưng không thể , những gì tôi nhìn thấy là quá đủ rồi .
- Chả nhẽ , anh phải chết trước mặt em thì em mới chịu tin là anh không thay lòng đổi dạ chứ gì ?
Nói rồi , Quân dựt mạnh ống truyền máu đang cắm trên bàn tay nó ra khiến máu bắn toe toét đỏ lòng cả giường , cả chăn và cả người nó . Nó nhoài người với lấy con dao gọt hoa quả toan định đâm 1 phát vào bụng mình thì Tùng vội giữ tay nó lại .
- Anh bị điên à - cả Tùng và Thúy đều hét lên
- Sống làm gì khi không còn 1 ai tin tưởng nữa , thà cứ để tao chết đi cho rồi . - Quân giật mạnh con dao từ tay Tùng nhưng không được
- Anh đúng là thằng ngốc - Thúy nhìn nó bật khóc .
- Phải , anh là thằng ngốc nên mọi lời anh nói chả có ai tin - Mắt Quân đỏ hoe , giọng nghẹn ngào .
- Nhưng ít ra anh cũng không được làm điều dại dội như thế chứ .
- Biết sống làm gì khi người mình yêu nhất lại không còn tin tưởng mình nữa .
-