à không hiểu nổi tại sao ông chủ lại thuê người như cô?"
"Thật ngại quá, tôi là chủ cửa hàng." Thị Y Thần như cười như không.
"À, ra vậy, chắc là cửa hàng của cô cũng không duy trì được bao lâu..." Lục Thần Hòa từ từ nhắm hai mắt lại, trong miệng lầm bầm trào phúng, giọng nói yếu ớt, nhẹ vô cùng, nhưng vẫn là bị Thị Y Thần nghe thấy được.
Kẻ sĩ thà chịu chết chứ không thể chịu nhục.
Đối mặt sự khinh thường của Lục Thần Hòa, Thị Y Thần giận không chỗ phát tiết, quyết định không theo vụ làm ăn này nữa, "Xin lỗi, loại người như anh đây thì có cho nhiều tiền hơn nữa, bản tiểu thư cũng không muốn phục vụ. Áo cưới mang đến, bản tiểu thư không bán, ngày mai mời anh đến cửa hàng để lấy lại tiền."
Chuyện làm khó dễ người khác ai không biết làm!
Cửa hàng của cô cực kỳ phát đạt, anh ta lại dám nguyền rủa cửa hàng bảo bối của cô sớm đóng cửa!
Cô mang danh thiếp đập mạnh lên bàn, sau đó nhanh tay giật lại áo cưới trên tay anh ta. Nhưng mà, không biết là do cô dùng sức quá mạnh hay sao, Thị Y Thần không lường trước được, trong lúc cô giật lại cái áo cưới, cũng kéo cả Lục Thần Hòa về hướng mình.
Cứ như vậy không hề báo trước, Lục Thần Hòa bổ nhào về phía cô. Lực va chạm mạnh làm trọng tâm của Thị Y Thần không vững, bị ngã về phía sau.
Trong chớp mắt lưng đã chạm đất, cô kêu lên một tiếng thảm thiết.
Cú va chạm thật mạnh! Cái mông của cô đau nhói, dạ dày của cô cũng thật là đau...
Trước đó nếu không phải có chiếc áo cưới ngăn ở giữa làm giảm lực va chạm, cô nghĩ ‘lục phủ ngũ tạng’ đã bị đè đến mức lòi ra.
Thị Y Thần thét lên: "Cái tên Bối Bối Sơn thâm hiểm này... Anh đứng lên cho tôi..."
Cô đấm vào người Lục Thần Hòa đang nằm phía trên mình, nhưng anh ta không hề có chút phản ứng nào. Thị Y Thần bị đè đến sắp thở không nổi nữa, cô không thể làm gì khác hơn ngoài việc lấy tay đẩy anh ta ra. Tay vừa mới chạm vào da thịt Lục Thần Hòa, nhiệt độ trên người anh ta nóng như lửa đốt, cô vội vàng rút tay lại.
Thị Y Thần hít sâu một hơi, dồn hết sức lực mới đẩy được anh ta ra khỏi người mình.
Cô nhảy qua người anh, liền tát anh ta một cái, nhưng Lục Thần Hòa không có chút phản ứng gì. Lúc này Thị Y Thần mới phát hiện, anh ta đã ngất đi rồi. Cô giật mình, chỉ là cãi nhau với anh ta vài câu, anh ta không phải tức giật đến mức sinh bệnh mà chết đấy chứ, một chút sức lực cũng không còn sao. Thị Y Thần cực kỳ hoảng sợ lấy tay đưa lên mũi anh ta, vẫn còn hơi thở, cô thở phào nhẹ nhõm, ra sức vỗ ngực trấn an bản thân, thật sự là dọa cô toát mồ hôi lạnh.
Gò má của Lục Thần Hòa hiện lên màu hồng khác thường, vừa rồi lúc cô không cẩn thận chạm phải người anh ta, toàn thân anh ta nóng như lửa. Cô lấy tay sờ trán Lục Thần Hòa, thật sự là nóng ran.
"Tôi đúng là xui xẻo tám kiếp mà..." Chỉ là mang áo cưới đến rồi nhận tiền thôi, người trả tiền lại đột nhiên phát bệnh mà ngất đi.
Thị Y Thần nhặt cái áo cưới dưới đất lên, muốn rời khỏi nơi này. Chân mới vừa bước một bước thì lập tức dừng lại. Vừa rồi tên Bối Bối Sơn này đã nói, Đường tiểu thư không ở đây, mà lúc mới bước vào cô đã quan sát nơi để giày, chỉ có một đôi giày nam. Nói cách khác một ngôi nhà lớn như vậy, chỉ có một mình anh ta ở. Nếu cô bỏ đi như thế, ở nơi vắng vẻ không có một người này, cứ để mặc cho anh ta nằm trên đất như bây giờ. Trong thời gian ngắn sẽ không có ai phát hiện, ngộ nhỡ anh ta vì sốt cao mà sang thế giới bên kia, việc này bị điều tra ra, nói không chừng cô có thể trở thành kẻ mang tội giết người. Trời ạ! Đêm Thất tịch cô cô đơn đã thê thảm lắm rồi, cô chỉ đến đây để lấy tiền áo cưới thôi mà, sao phải thê thảm thế này? Ông trời phải đối xử độc ác với cô đến vậy sao?
Phải đưa tên đàn ông chết tiệt này đến bệnh viện sao? Nội tâm Thị Y Thần vô cùng rối loạn.
Do dự một lúc, cô bỏ áo cưới đang cầm trên tay xuống, sau đó lấy điện thoại ra, bấm gọi 120.
Nửa giờ sau, ở ngoài cửa vang lên tiếng xe cấp cứu.
Thị Y Thần thật sự không biết là do kiếp trước cô đã tạo quá nhiều nghiệp chướng hay sao mà kiếp này phải chịu báo ứng như vậy.
Cô nhìn người đàn ông đang nằm trên giường bệnh, có cảm giác khóc không ra nước mắt, cô vốn nghĩ chỉ gọi xe cấp cứu giúp anh ta thôi, nào ngờ lại bị bác sĩ cấp cứu xem là người nhà của anh ta, cương quyết kéo cô đến bệnh viện.
Mới vừa từ xe cấp cứu bước xuống, cô định thở vài hơi lấy sức thì lập tức bị y tá lôi đến chỗ nộp tiền viện phí. Sau đó hai tay run run lấy thẻ tín dụng đưa ra. Lúc quẹt thẻ ở quầy thanh toán, ký tên xong, Thị Y Thần cảm thấy cực kỳ đau lòng, tự dưng lại mất đi ba nghìn tệ đóng tiền viện phí một cách không rõ ràng. Vốn là thu vào hơn ba nghìn tệ, chẳng những không thu được khoản tiền này, trái lại còn phải mất thêm ba nghìn tệ đóng phí khám bệnh cho một người xa lạ. Đóng tiền xong, để anh ta lại cho bệnh viện chăm sóc, thật ra thì cô cũng có thể đi được rồi, nhưng bác sĩ lại nói với cô, tối nay là thời điểm quan trọng, cô phải trông nom thật kỹ bệnh nhân. Lại còn thế này nữa, có ai xui xẻo như cô không?
Giường bệnh trong bệnh viện quý giá như vàng. Rõ ràng khu vực dành cho bệnh nhân rất rộng rãi, hôm