e lên.
“A Vũ.” Hai gò má cô ửng đỏ, vùi mặt vào ngực anh.
Anh mỉm cười ôm lấy vai cô, lại nghe thấy cô nói: “Em muốn làm tốt để cho cha, dì Lâm và chú ăn thử nữa, họ cũng rất vất vả.”
Tuy thái độ của cha đối với cô vẫn không nhiệt tình lắm nhưng hình như… hình như không ghét cô như trước nữa, nên cô càng phải cố gắng nhiều hơn.
“Vịnh Hân, đừng vội.” Lương Hàn Vũ nói, anh hiểu mong mỏi của cô.
“Em biết.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, khóe miệng mang ý cười. “Cho dù sau này vẫn thế, không tiến triển gì thì cũng không sao, tình trạng bây giờ đã khiến em rất vui rồi.”
Anh vuốt ve hai má cô, gật gật đầu, cô nghĩ được vậy là tốt rồi. “Bắt đầu làm đi.”
“Dạ.” Cô cười lộ ra lúm đồng tiền đáng yêu.
Anh mặc tạp dề vào, mỉm cười, trước tiên lấy dây thun trong tủ ra cột gọn tóc cho cô.
Vịnh Hân nhìn anh, nhớ lại trước kia mỗi ngày anh đều cột tóc cho cô, giờ cũng giống như vậy.
“A Vũ.”
“Sao?”
“Sau này ngày nào anh cũng cột tóc cho em được không?” Cô lặng lẽ ôm lấy em anh, lưu luyến nhìn anh.
Anh ngừng tay, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng thâm tình. “Tất nhiên rồi.” Anh nghiêng người hôn lên môi cô, giọng khàn khàn.
Anh biết, cho dù trong tay anh là tóc đen hay đã bạc thì mỗi ngày anh cũng đều cột tóc cho cô, ngày qua ngày, hết năm này đến năm khác…