rang nùng mạt tổng tương nghi.
Bản dịch thơ của Nam Trân (Trong Thơ Tống, NXB Văn học, 1991):
Dưới nắng long lanh màu nước biếc
Trong mưa huyền ảo vẻ non tươi
Tây Hồ khá sánh cùng Tây Tử
Nhạt phấn nồng son thảy tuyệt vời.
Thủy Quang mỉm cười, khẽ gật đầu.
“Anh ấy là bạn trai cô à? Rất có tài khuấy động không khí.” Hà Lan chỉ sang La Trí.
Thủy Quang nhìn theo, nói: “Anh ấy là người rất cởi mở và dễ hòa đồng.”Hà
Lan gật đầu. “Hai người trông rất xứng đôi, cảm giác giống như là một
lạnh một nóng.”
Thủy Quang nghĩ thầm, cô là người lạnh lùng sao?
Giữa chừng, người đàn ông bên cạnh Thủy Quang đứng lên. Ai đó cất tiếng hỏi: “Sếp, đi đâu thế?”
“Tôi ra ngoài hút điếu thuốc, mọi người cứ ăn tự nhiên.”
Chương Tranh Lam đứng bên cửa sổ ngoài hành lang, lẳng lặng châm thuốc. Chẳng
mấy chốc, cửa phòng lại mở. Trông thấy người đi ra, anh hơi sững sờ.
Thủy Quang do dự giây lát rồi đi đến trước mặt anh, nhỏ giọng hỏi một
câu: “Có phải tôi đã từng gặp anh không?” Chương Tranh Lam nhìn cô hồi lâu, cuối cùng đáp: “Cũng có thể.” Giọng điệu của anh có chút hờ hững, có chút xa cách.
Thủy Quang nghĩ mình có phần luống cuống, nhưng thật sự cô cảm thấy anh
trông rất quen. Khi cô định rời đi, Chương Tranh Lam bỗng gọi cô lại.
“Cô biết xem chỉ tay không?” Câu hỏi đột ngột của anh khiến Thủy Quang hơi
ngạc nhiên, nhưng cô vẫn gật đầu. Cô tin vào quỷ thần, cũng thích nghiên cứu về số mệnh.
Chương Tranh Lam chìa bàn tay ra. “Xem giúp tôi nhé!”
Cái cách anh nói chuyện vẫn giống như với một người xa lạ, chỉ có hành động là khiến Thủy Quang cảm thấy khó hiểu.
Nhìn bàn tay đang xòe rộng trước mặt, cô có phần bối rối. Việc này hình như
hơi đường đột, nhưng đối phương không có ý định thu tay về, cô đành cầm
lấy đầu ngón tay của anh, cẩn thận quan sát. Các đường chỉ tay rất rõ
ràng, chứng tỏ cuộc đời không có sóng gió lớn, khá bình yên và thuận
lợi. Đường sinh mệnh, đường tình yêu, đường sự nghiệp đều cực tốt. Thủy
Quang bất giác nghĩ, đây hẳn là kiểu người được gọi là “quý nhân” nhỉ?
“Cuộc đời của anh rất tốt, giữa chừng chỉ có một chút không thuận lợi, nhưng
cuối cùng đều sẽ hóa nguy thành an.” Nói xong, cô buông tay ra nhưng lại bị Chương Tranh Lam giữ lấy, lòng bàn tay anh hơi nóng, hơi dính mồ
hôi. Thủy Quang giật thót mình, muốn rút tay ra nhưng đối phương nắm rất chắc.
“Tôi muốn biết, chỗ nào sẽ không thuận lợi?”
Mất
hồi lâu, cô mới hiểu rõ ý của anh, nhưng hơi ấm và sức mạnh dồn trên tay khiến cô mất tự nhiên. “Anh… buông tay trước được không?”
Dường
như Chương Tranh Lam không hề cảm thấy việc này có gì kỳ quặc, anh không chịu buông tay cô, thậm chí còn nghiêng người sát vào cô, khẽ hỏi: “Cô
nói tôi giống ai… Lam phải không?”
Thủy Quang khựng người lại,
không phải vì việc anh tiến đến gần, mà bởi câu nói của anh. Cô nhìn anh trân trân và chẳng biết phải làm gì.
Tóc của anh rất mềm, vầng
trán sáng bóng, bên dưới mắt trái có một nốt ruồi nho nhỏ càng làm tăng
thêm nét đa tình. Cô bất giác nhớ lại dáng vẻ yên tĩnh của anh khi nằm
ngủ bên cạnh cô, năm đầu ngón tay anh đan vào tay cô, hơi thở ấm áp phả
lên cổ cô. Lúc ấy, cô đã hoảng loạn rút tay ra. Bước xuống giường, cô
cảm thấy hai chân mình như mất hết sức lực. Cô căm ghét bộ dạng đó của
mình, không quay lại nhìn anh thêm một lần, bởi vì cô không muốn ghi nhớ anh.
“Anh… buông tay.” Thủy Quang biết sắc mặt mình bây giờ cực kỳ xấu.
Chương Tranh Lam cứ nhìn cô như vậy, cuối cùng từ từ thả tay ra, giống như anh đã nhìn rõ một vài điều, trong mắt hiện lên sự lạnh lẽo. Lúc quay lại
phòng, anh bắt gặp La Trí từ trong đi ra. “Giám đốc Chương, anh hút
thuốc xong rồi à?”
Chương Tranh Lam thờ ơ gật đầu, đẩy cửa đi vào.
Thủy Quang vẫn đứng bất đọng ở góc hành lang, La Trí đi đến vỗ nhẹ vào đầu cô. “Con bé này, sao thế?”
Thủy Quang điều chỉnh lại tâm trạng, miễn cưỡng lắc lắc đầu.
La Trí tuy là người qua loa đại khái nhưng đôi khi cũng khá nhạy cảm. Nhận ra cô có vẻ khác thường, anh nghiêm túc hỏi: “Còn muốn vào trong không
hay là chúng ta về trước?”
Lần đầu tiên Thủy Quang không muốn tỏ ra mạnh mẽ. “La Trí em muốn về.”
Người đàn ông đó đã trải qua một đêm mặn nồng với cô, thân mật đến mức khiến cô không cách nào để tỏ ra hờ hững.
La Trí vào phòng chào những người bên trong, nói là có chuyện phải đi
trước, sau đó anh quay sang phía Chương Tranh Lam. “Cảm ơn Giám đốc
Chương đã chiêu đãi!”
Chương Tranh Lam hờ hững đáp: “Không cần khách sáo.” Ánh mắt của anh không dừng lại dù chỉ một giây trên người bên cạnh La Trí.
Bọn họ vừa đi, hacker Trương liền thở dài tiếc nuối. “Sao về nhanh thế?”
Hà Lan cười. “Anh Trương, anh với cô ấy đúng là có duyên nhé. Vừa nói
chuyện nhắc đến cô ấy lúc nãy mà đã được trông thấy người. Nhưng em cảm
thấy anh cần phải tạo mối quan hệ với cô ấy thong qua bạn trai cô ấy mới được. Em cảm thấy… ừm… cô gái này có vẻ không dễ gần lắm.”
Hacker Trương hỏi Đại Quốc: “Sao cậu quen họ?”
Đại Quốc trả lời: Tôi chỉ quen La Trí thôi, không biết bạn gái cậu ta. La
Trí là bạn đại học của em trai tôi, đến đây chơi mấy lần rồ
