i của cả hai thật trong trắng đáng quý, chỉ có thể
dùng những từ đẹp đẽ nhất để diễn tả, đáng tiếc là tình đẹp không thể kéo dài.
Khi vào đại học Hàn Mặc Ngôn không hề nói với ai về
gia thế của mình, sống bình thường như tất cả những sinh viên bình thường khác,
ở ký túc xá, ăn cơm nhà ăn, đi xe bus… Còn nhà Trang Tĩnh rất nghèo, hàng tuần
ngoài việc đi học còn phải làm gia sư để kiếm tiền trang trải cuộc sống, nhưng
Hàn Mặc Ngôn không biết những điều này. Hồi đó cả khoa có hai suất học bổng đi
nước ngoài dành cho hai học sinh có thành tích học tập tốt nhất khoa, trong đó
một suất đã được sắp xếp trước, suất còn lại sẽ là của Hàn Mặc Ngôn hoặc Trang
Tĩnh, nhưng cả hai đã hẹn ước với
nhau cùng bỏ qua cơ hội này. Đáng tiếc là, người yêu ngày hôm trước còn dịu
dàng nói cười hẹn ước ngày hôm sau đã lên máy bay ra nước ngoài.
Trang Tĩnh ra đi, không một câu, một từ nhắn gửi.
Thực ra cũng không khó để lý giải việc này, với thành
tích học tập của Trang Tĩnh, ngoài việc không phải chi trả tiền ăn ở học hành,
Trang Tĩnh còn có thể cầm về không ít tiền học bổng cho gia đình, điều đó thực
sự hấp dẫn đối với bản thân Trang Tĩnh và cả gia đình cô.
Nguyên nhân cô ấy ra đi mà không hề tạm biệt chính là
vì sợ Hàn Mặc Ngôn cướp mất cơ hội của mình.
So với những giá trị vật chất, tình yêu thật chẳng
đáng giá gì.
Về phần mình, dù Hàn Mặc Ngôn muốn nói một câu “Em
quay lại, thực ra anh có rất nhiều tiền”, cũng chẳng còn cơ hội nữa rồi.
Thật là bi thảm.
Lục Nhiễm bắt đầu hiểu ra tại sao tình cảm của Hàn Mặc
Ngôn đối với Trang Tĩnh lại phức tạp và tổn thương sâu sắc đến thế.Tình cảm
trong lúc sâu đậm nhất lại bị giáng một đòn bất ngờ, tàn khốc, không thương
tiếc.
Đáng tiếc là sức chịu đựng có hạn. Khi biết nguyên
nhân lựa chọn của Trang Tĩnh, Hàn Mặc Ngôn vẫn không thể chấp nhận được sự thực
này.
Minh Viên nói xong câu chuyện mà vẫn nguyên một nụ
cười thiểu não: “Khi sự việc đến tai Ngôn, cậu ấy không chịu tin, vì vừa hôm
trước Trang Tĩnh còn hứa đến chúc mừng sinh nhật cậu ấy, Ngôn còn vì thế mà học
cách nấu ăn, để dành cho Trang Tĩnh một bất ngờ, ai biết được người bất ngờ
nhất lại là mình…”.
Lục Nhiễm chợt hiểu ra.
“Cậu ấy tìm Trang Tĩnh gần như phát điên, cũng không
chịu lên lớp, chỉ đến khi chắc chắn là Trang Tĩnh đi rồi, cả con người cậu
ấy…”.
“Đủ rồi, anh không cần nói nữa”.
“Anh xin lỗi”.
“Anh không có gì phải xin lỗi cả”. Lục Nhiễm gượng
cười trả phần tiền của mình, đứng dậy nói:
“Em chỉ đến đây để nghe câu chuyện, biết cũng chỉ để
biết mà thôi, cũng chẳng thể nào thay đổi được sự thật. Hôn lễ còn chưa định
ngày, nhưng mong là anh sẽ tới tham dự”.
-Minh Viên gật đầu: “Anh sẽ đến, có điều, Lục Nhiễm
này…”
“Dạ?”.
“Em còn kiên cường hơn cả tưởng tượng của anh… anh rất
mong em và Ngôn được hạnh phúc.Cậu ấy tự biến mình thành một cỗ máy làm việc,
nhưng anh biết cậu ấy không hề vui, thậm chí đến tận bây giờ vẫn không thể
thoải mái.Em hãy làm cho cậu ấy quên hết quá khứ, sống hạnh phúc. Mãi đau khổ
vì một người con gái không xứng với mình, thật chẳng đáng chút nào”.
Lục Nhiễm suy nghĩ giây lát rồi gật đầu. Không biết có
phải vì quá trông đợi ngày này, hay vì quá rỗi rãi mà một tay mẹ Lục Nhiễm lo
toàn bộ hôn lễ. Từ việc tìm nhà may áo cưới đến đặt khách sạn, rồi cả danh sách
khách mời. Thấy mẹ bận rộn như thế, vai nữ chính nhàn nhã quá lại càng có nhiều
suy nghĩ.
Thực tế là, kết hôn hay không trên thực tế cũng không
có gì khác biệt, bởi vì cô vẫn phải tiếp tục làm việc.Theo lệ thường, thời gian
gần Tết công việc cũng đã đỡ hơn nhiều, nhưng vì phải đào tạo người mới nên
thành ra càng bận bịu hơn.
Lục Nhiễm cũng từng nghĩ sau khi giao hết toàn bộ công
việc cho Tiểu An, cô sẽ làm gì? Ở nhà làm vợ hiền? Điều này là hoàn toàn không
thể.
Phòng tranh của Đỗ Hàn sắp đi vào hoạt động, nhưng vì
quá bận nên Lục Nhiễm cũng chưa có thời gian ghé qua.
Hồi còn nhỏ, khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, ước mơ
lớn nhất của Lục Nhiễm là được đi chu du khắp thế giới, nhưng ước mơ đó nhanh
chóng bị Lục Tề dập tắt bằng bốn chữ “lo mà học hành”, rồi sau đó gặp phải Hàn
Mặc Ngôn, cô đã tự giam mình suốt bao nhiêu năm qua.
Lục Nhiễm thử suy nghĩ về khả năng thuyết phục Hàn Mặc
Ngôn gác lại công việc cùng cô đi du lịch một chuyến, nhưng đáng tiếc kết quả
thật bi thương, nhượng bộ lớn nhất của Hàn Mặc Ngôn là cùng cô đi nghỉ ba ngày,
theo đúng ngày phép của công ty.
Sắp đến Tết, hôn lễ cũng đã chuẩn bị tương đối, thiệp
mời cũng đã phát hết, chỉ chờ ra Tết là tiến hành đám cưới.
Nhưng trước đó, họ vẫn còn một việc là đi chụp ảnh
cưới. Mẹ cô đã chọn một studio chuyên nghiệp với đội ngũ thạo việc nhất, áo
cưới và lễ phục đặt may được đưa đến trong một chiếc hộp màu trắng đẹp đẽ tinh
tế. Váy cưới lệch vai dài quết đất, đuôi váy bồng bềnh với họa tiết cung đình,
phần ngực và thân áo được trang trí bằng những viên đá quý sáng lấp lánh, khiến
cô dâu trở nên nổi bật.
Hàn Mặc Ngôn là chú rể của cô, thời khắc này, hình như
mọi uất ức trước nay đã không còn quan trọng.
Dù không thể y
