XtGem Forum catalog
Em Chờ Anh

Em Chờ Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322421

Bình chọn: 9.00/10/242 lượt.

sự vui vẻ đó là thứ hắn không cho được, cũng không đành lòng để cô nhàm chán ngồi nhà.

Nửa giờ sau, Lưu Minh Chân tự tỉnh lại, khe khẽ rên rỉ lầu bầu. Lúc này hắn mới xuống xe, mở cánh cửa bên kia, bế cô xuống. Đến cửa, hắn tìm cái chìa khóa, cô gục vào bên tai hắn, khẽ cắn vành tai của hắn.

Cả người Tống Lễ cứng đờ, dùng hết sức mở cửa, đặt cô lên sô pha, muốn cởi giày cho cô, nhưng Lưu Minh Chân không chịu buông hắn ra, một bàn tay lướt bên hông hắn, ngón tay thon thả trơn như cá trạch, vừa mềm mại vừa ấm áp. Rốt cuộc hắn không chịu được, cùng cô quấn quít triền miên.

Rất lâu rất lâu sau, khi mặt trời đã lên cao, hai người mới chưa tận hứng ngồi trên sàn, dựa vào sô pha, lẳng lặng không nói chuyện.

Lưu Minh Chân vào nhà tắm, lúc trở ra mới ôm hắn, nói: “Tống Lễ, sinh nhật vui vẻ!”

Tất nhiên hắn vô cùng vui sướng, vốn tưởng cô làm việc đầu tắt mặt tối đã quên mất chứ. Cô còn vươn tay, xòe ra trước mặt hắn, trong lòng bàn tay là một cái hộp nho nhỏ, hắn nhìn cô, cầm lấy, có phần ngây ngô cẩn thận mở giấy gói, bên trong là một con dấu bằng thủy tinh, hắn nhìn rồi bật cười. Giờ mới hiểu hôm trước Lưu Minh Chân gọi điện hỏi hắn giống loài động vật nào để làm gì.

Trên con dấu kia có khắc hình gấu Teddy đáng yêu, hai chữ ‘Tống Lễ’ phía dưới viết lối chữ thảo. Lưu Minh Chân nửa cười nửa không nhìn hắn nói: “Đây không phải con dấu bình thường đâu nhé.” Tiện tay gõ một cái, bên trong bất chợt phát sáng, hiện lên dòng chữ khắc bằng tia laser ‘Vợ yêu Bán Nguyệt tặng’.

Không hiểu sao, hắn chợt cảm thấy hốc mắt cay cay, vì không muốn cô nhận ra, hắn lập tức ôm cô, để đầu cô tì dưới cằm của hắn.

Nhưng cô vẫn phát hiện, bởi vì giọng của hắn khản đi: “Bán Nguyệt, anh yêu em.” Nơi diễn ra sự kiện là câu lạc bộ golf ở ngoại ô. Vừa thi đấu golf xong, các nhân vật quan trọng được mời đến đã chơi thỏa chí. Mọi người đang nghỉ ngơi chờ tiệc tối.

Bỗng nhiên gió mạnh cuộn lên, người quản lý câu lạc bộ nói với Lưu Minh Chân: “Dự báo thời tiết bảo bắt đầu từ chiều nay cơn bão lớn sẽ đổ bộ, cứ tình tình này, nghe chừng các chuyến bay đều bị hoãn.”

Lưu Minh Chân nghe xong, lập tức cuống cuồng, chào tạm biệt các vị khách, kéo hành lý như chạy nạn, thuê xe đi thẳng đến sân bay. Bởi vì tiệc tối không thuộc phụ trách của công ty quan hệ xã hội, cô vốn định ăn xong cơm tối, ngày mai là thứ sáu, buổi sáng sẽ đi về. Nhưng biết có khả năng chuyến bay sẽ bị hoãn, làm gì có chuyện cô chịu ngồi yên.

Hồi trước một thân một mình, đi công tác bao lâu cũng chẳng sao. Nhưng từ khi ở cùng Tống Lễ, thật không thể chịu được sự xa cách này. Mỗi ngày ba lượt điện thoại cũng chẳng ăn thua. Hơn nữa Lưu Minh Chân mà đi công tác, gần như phải làm việc hai mươi bốn giờ một ngày, có khi không có thời gian nói chuyện, bảo rằng lát nữa sẽ gọi lại cho hắn sau, nhưng đợi đến lúc rảnh, nhớ ra, đã là đêm hôm khuya khoắt.

Trên đường đi gọi điện thoại hỏi sân bay, đúng là có một chuyến, vì thế sửa vé máy bay đăng ký thuận lợi. Trừ Japan Airlines, từ trước đến nay cô toàn phê bình đồ trên máy bay không thể ăn được, vì thế đành để bụng đói về tận Bắc Kinh. Rời khỏi sân bay đã là chín giờ tối, gọi điện thoại cho Tống Lễ, lúc nãy không có thời gian thông báo cho hắn, giờ thì không ai nghe máy. Cô bĩu môi, bắt taxi về nhà.

Nhìn cũng biết trong ba ngày cô không ở nhà, nơi này chẳng có dấu hiệu đun nấu chi hết. Nhưng mà tủ lạch có rất nhiều rau dưa hoa quả, chăn gối trong phòng ngủ cũng gấp gọn gàng. Thật ra, yêu cầu sạch sẽ của Tống Lễ cao hơn cô rất nhiều.

Cô nấu mì, cho thêm trứng, nấm, rau xanh và mộc nhĩ, trước khi ăn lại nhịn không được gọi cho Tống Lễ. Vẫn không nghe máy, cô bắt đầu lo lắng, đã gần mười một giờ.

Vừa ăn được mấy miếng, chợt nghe thấy tiếng chuông cửa, cô chạy vội ra mở, ai ngờ là Tống Lễ. Thấy cô đứng ở cửa, hắn có vẻ kinh ngạc, sau đó rất cao hứng nói: “Bà xã, em đã về rồi!” Còn gọi thêm một tiếng “Bán Nguyệt”, lập tức ôm cô, gần như chuyển hết trọng lượng cơ thể sang cho cô. Rõ ràng đã uống rượu.

Lưu Minh Chân còn chưa hiểu ra sao, bực bội nói: “Chứ không anh định chờ ai ra mở cửa hả.”

Ngửi thấy mùi thuốc lá sặc sụa trên người hắn, hòa cùng mùi rượu và nước hoa phụ nữ, cô khó chịu trong lòng, kéo hắn vào phòng ngủ, đẩy hắn ngồi xuống giường, giãy tay ra, mặc kệ cho hắn gọi “Bán Nguyệt Bán Nguyệt”, giận dữ cằn nhằn: “Bảo anh đừng uống rượu, thế mà thừa dịp em không ở đây là tranh thủ ra ngoài lêu lổng! Biết thế thì ở xừ Hàng Châu thêm ba ngày, cần gì vội vàng về gặp anh!”

Thật ra tửu lượng của Tống Lễ rất tốt, hơn nữa cho dù uống rượu cũng không say đến mức này. Từ hồi ở cùng với Lưu Minh Chân, lần duy nhất thấy hắn uống rượu là khi cô đi chơi sinh nhật với Trình Thanh, Tiểu Cường. Nhưng sau khi kết hôn, cô quy định hắn không được ra ngoài uống rượu với người khác, càng không được uống rượu xong lái xe. Hắn đồng ý, thật sự mỗi lần đi hội họp cũng chỉ uống một chút thôi. Mọi người đồn rằng tam thiếu gia bị người ta cùm cổ, vì thế mấy vụ ăn chơi rượu chè cũng không gọi hắn.

Cô cởi quần áo cho hắn, Tống Lễ vươn tay ôm eo cô, thì thà