The Soda Pop
Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328442

Bình chọn: 7.00/10/844 lượt.

cho anh mà cả đời này Lê Duệ phải từ bỏ phi hành.

Những cảnh sát không hiểu rõ sự tình đứng quanh đấy liếc nhìn anh trong bộ quân phục mà anh còn chưa kịp thay ra.

- Đồng chí trung tá, không cần biết giữa người lớn với nhau có chuyện gì, nhưng ít nhất trẻ con là vô tội, hãy cứu người đã rồi tính sau!

Phong Ấn phải hít thở thật sâu nhiều lần mới có thể bình ổn được tâm trạng. chìa tay ra với Lãnh Lãnh: “Ở đó nguy hiểm lắm, nào… qua chỗ bố đi!”

Đôi mắt sưng đỏ vì khóc của Lãnh Lãnh nhìn anh đầy nghi hoặc, con bé cố chấp không chịu tin lời anh nói, mặc cho anh có khuyên nhủ như thế nào. Sự kiên nhẫn của Phong Ấn gần như cạn kiệt, tuy nhiên anh vẫn ép mình phải kiên trì đến cùng: “Là bố sai rồi, bố không nên nói dối Lãnh Lãnh như vậy, bố xin lỗi!”

- Bố còn lừa gạt mẹ nữa, bố khiến mẹ phải khóc, bố không yêu Lãnh Lãnh, cũng không yêu mẹ, bố chỉ yêu người tên là Lôi Vận Trình kia thôi! Bố nói gì với mẹ con nghe thấy hết rồi! Mẹ hận bố, con cũng hận bố! Bố không cần con nữa, mẹ không cần con nữa, con cũng không cần bố mẹ nữa!

Lãnh Lãnh càng nói càng kích động, tiếng khóc xé lòng, nửa thân đã nhoài ra ngoài lan can, hai chân đã không chạm đất, chỉ còn hai tay vẫn ôm lấy cái thân lan can. Hạ Viêm Lương gần như sụp đổ, cô lao đến định kéo con bé lại nhưng bị Phong Ấn ngăn lại.

- Cô sẽ khiến con bé càng kích động hơn đấy, bình tĩnh lại đi!

Phong Ấn quát lên, Hạ Viêm Lương đột nhiên quay ngoắt lại ôm lấy anh, hôn anh bất chấp mọi thứ xung quanh. Phong Ấn muốn từ chối nhưng cô ta đã ôm chặt lấy anh, kẹp chặt hai tay anh trên người mình: “Nói yêu em, yêu Lãnh Lãnh đi! Mau bù đắp lại những tổn thương do những điều anh đã nói. Phong Ấn, em xin anh, không có con gái em không sống nổi đâu, nói dối nó đi, em xin anh…”

Phong Ấn lúc ấy chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ có điều anh đâu có ngờ vì chuyện này lại gây ra họa ngày hôm nay.



Phong Ấn lạnh lùng đột ngột xuất hiện ở ngoài cửa, nhưng Hạ Viêm Lương chẳng hề thấy ngạc nhiên.

Ánh mắt anh thoáng qua vẻ hung dữ. Lãnh Lãnh vừa nhìn thấy Phong Ấn đã vui mừng chạy đến ôm lấy chân danh, dường như chẳng hề nghe thấy câu nói ban nãy của anh: “Bố ơi, bố đến muộn đấy, Lãnh Lãnh chờ bố suốt cả buổi chiều rồi!”

Hạ Viêm Lương thả tay áo xuống che đi vết thương trên cánh tay: “Sao anh lại đến đây?”

Phong Ấn cười nhạt, ánh mắt như dao dán chặt vào cô ta. Hạ Viêm Lương chột dạ lùi lại sau nửa bước, Lãnh Lãnh ngẩng đầu nhìn Phong Ấn, ánh mắt tràn đầy sự kỳ vọng, giống như một đứa con gái đang chờ đợi món quà từ người cha.

“Bố ơi!” Lãnh Lãnh hé đôi môi nhỏ xinh, thân mật gọi anh, Phong Ấn gỡ bàn tay đang bám chặt vào áo mình ra, lúc này anh chỉ chú ý đến người đàn bà ở trước mặt mình, chẳng còn tâm trí đâu đếm xỉa đến những thứ khác.

Phong Ấn không nói không rằng đi thẳng đến trước mặt Hạ Viêm Lương. Khuôn mặt lạnh lùng của Phong Ấn khiến cho Hạ Viêm Lương cảm thấy vô cùng bất an, nhưng cô ta không né tránh, vẫn đứng nguyên tại chỗ, người nép sát vào tường, cái cằm nhọn cố gắng hếch lên.

“Chúng ta vào trong nói chuyện hay là nói trước mặt Lãnh Lãnh, cô chọn đi!” Phong Ấn nói.

Hạ Viêm Lương đương nhiên lựa chọn vế đầu tiên rồi.

Hạ Viêm Lương gần như bị Phong Ấn thô bạo đẩy vào trong phòng, gót giày vướng vào thảm khiến cô ta ngã nhào xuống sàn. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh đối xử thô bạo với cô kể từ lúc đầu quen biết anh. Hạ Viêm Lương hơi ngây ra, sự hoang mang trong mắt cô ta khiến Phong Ấn chợt cảm thấy nực cười.

Phong Ấn lạnh lùng cụp mắt xuống nhìn cô ta, ánh mắt xa lạ mà Hạ Viêm Lương chưa từng thấy bao giờ: “Rốt cuộc cô muốn cái gì? Tiền ư? Muốn bao nhiêu cô cứ nói ra, toàn bộ tài sản của tôi có đủ không hả?”

Hạ Viêm Lương từ từ ngồi dậy: “Mấy năm nay, số tiền anh đưa em đủ để nuôi dưỡng Lãnh Lãnh trưởng thành!”

“Có đủ không?” Phong Ấn khoanh tay trước ngực, cười khẩy: “Đưa thêm cho cô gấp vài lần để nuôi nó đến già cũng không thành vấn đề, nhưng mà Hạ Viêm Lương này, đây hình như không phải là thứ mà cô thực sự muốn có nhỉ?”

“Tiền là cái quái gì, là thứ vô dụng nhất trên đời này, thứ thật sự quan trọng có tiền cũng chẳng thể mua được!” Hạ Viêm Lương cố kiềm chế cơn giận: “Em biết anh sẽ cảm thấy câu nói nói ra từ miệng em rất nực cười, em không phủ nhận hồi đầu đến bên cạnh anh là bởi vì thân phận người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phong thị, nhưng anh lại cố chấp, một mực đòi đi học ở trường không quân và từ bỏ tất cả những thứ này, còn Lê Duệ lại có tất cả những gì em muốn. Kì thực em rất cảm ơn anh, nếu không phải anh ấy giúp anh đỡ một đòn thì anh ấy cũng sẽ không quay về thừa kế tập đoàn. Nhưng…”

Hạ Viêm Lương siết chặt nắm tay, ánh mắt càng lúc càng căm hận: “Điều này cũng trở thành nguyên nhân khiến anh trở thành người mà em căm hận nhất trên đời này! Tất cả những đau khổ, tất cả những giày vò mà anh ấy phải chịu đựng sau này đều là bởi vì anh! Chính anh đã chôn vùi giấc mơ duy nhất của anh ấy! Chính anh đã khiến anh ấy người không ra người, quỷ không ra quỷ! Chính anh đã hủy hoại tất cả cuộc đời anh ấy! Chính anh đã khiến Lãnh Lãnh còn nhỏ như vậy m