Disneyland 1972 Love the old s
Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328470

Bình chọn: 7.00/10/847 lượt.

nên mới ở gần anh như thế.

Gió lạnh thổi qua, hơi thở cô vừa để lại trong không khí bị gió cuốn đi mất, chẳng còn chút dấu tích, cứ như thể ban nãy cô gục đầu vào ngực anh khóc nức nở chỉ là một ảo giác.

Phong Ấn gọi điện cho cô mấy lần, rồi lại gọi về kí túc mà không có ai nghe máy. Đang ngạc nhiên không hiểu chuyện gì thì Lôi Vận Trình gọi lại.

- Răng Thép à, anh nhìn thấy…

Lôi Vận Trình đã cắt ngang lời anh:

- Em về rồi, ban nãy qua tìm Tiểu Tô nói chuyện một lát, không cầm theo điện thoại trên người, em hơi mệt, em đi tắm rồi nghỉ ngơi một lát, tối nay gặp anh sau! Bye bye!”, Lôi Vận Trình nói một lèo rồi không cho anh có cơ hội nói gì mà cúp máy luôn.

Phong Ấn đang há miệng định nói gì đã nghe thấy tiếng tút tút từ đầu dây bên kia vọng lại.

- Có phải anh đã biết từ trước không? – Lôi Vận Trình khóc đến mức toàn thân như run lên.

Lục Tự lại gần siết chặt hai vai cô, dè dặt giữ cự li, không động chạm đến cô: “Biết gì cơ?”

- Biết giữa Phong Ấn và Hạ Viêm Lương có một đứa…- Lôi Vận Trình nghẹn họng, không nói ra lời, cứ như thể cô không nói ra thì chuyện đó sẽ không phải là sự thật, Lãnh Lãnh sẽ không tồn tại.

Quả nhiên, cuối cùng cô cũng biết chuyện đứa bé. Lục Tự cúi đầu nhìn ra đằng sau cô. Lôi Vận Trình chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối này của Lục Tự.

- Có thể những chuyện anh biết không phải toàn bộ sự thật, hơn nữa chuyện này nếu anh nói cho em biết, liệu em có tin không?

- Không tin, không tin, ai nói cũng không tin… - Lôi Vận Trình lặp đi lặp lại như bị ma nhập.

Lục Tự siết chặt cánh tay cô: “Chỗ này không đau à?”

Hàng rào phòng ngự mà Lôi Vận Trình vừa dây dựng nên phút chốc đã sụp đổ, Lục Tự đã nhắc cô nhớ đến vết răng cắn của Lãnh Lãnh, hiện thực đã chứng minh chuyện này có tồn tại.

- Có phải đàn ông đều lưu luyến tình cũ không? – Lôi Vận Trình phẫn nộ quay người lại, cú quay người đột ngột này khiến cho khoảng cách giữa Lục Tự và cô rút lại rất ngắn, gần như có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

Lục Tự hơi cúi đầu, môi anh ta chỉ cách môi cô có vài phân. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt nhóe nước của cô: “Tại sao em không đi hỏi cậu ta?”

Lôi Vận Trình cảnh giác lùi sát vào thân xe, hai tay chắn trước mặt anh ta như thể không muốn anh ta tiến lại gần mình.

Lục Tự cố ý sáp lại: “Hỏi xem rốt cuộc Hạ Viêm Lương có địa vị như thế nào trong lòng nó, hỏi xem nó yêu cô ta nhiều hơn hay là yêu em nhiều hơn…”

Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức Lôi Vận Trình có thể nhìn thấy sự tàn nhẫn và tình cảm sâu đậm của Lục Tự ánh lên từ trong đôi mắt sâu thẳm của anh ta, gần đến mức cô có thể nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình trong đôi con ngươi của anh ta. Ngay cả cô cũng thấy xa lạ với chính mình lúc này.

Cô đẩy Lục Tự ra, gạt bừa nước mắt, cầm túi xách quay người định bỏ đi, nhưng chưa đi được hai bước đã dừng lại: “Chuyện này anh đừng có nói lung tung ra ngoài!”

Lục Tự cười khẩy: “Chuyện gì? Chuyện em khóc trong vòng tay anh á?”

Lôi Vận Trình chẳng có sức đâu mà đấu khẩu với Lục Tự, cô lặng lẽ bỏ đi.

Sáng hôm sau, Phong Ấn dẫn đội tập luyện, anh cố ý giảm tốc độ để chạy cùng với Lôi Vận Trình ở phía sau: “Chẳng phải em bảo sẽ mua điểm tâm cho anh sao? Đồ ăn đâu rồi?”

Lôi Vận Trình đội mũ che gần kín mặt nên Phong Ấn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô: “Nửa đêm đói quá em ăn mất rồi!”

Phong Ấn có vẻ ngạc nhiên: “Ăn hết rồi á?”

- Không sót cái nào!

- Đồ ham ăn, hôm nay phạt em chạy thêm hai vòng để tiêu hao mỡ thừa!

- Tuân lệnh!

Phong Ấn vốn chỉ nói đùa, nào ngờ Lôi Vận Trình lại chạy thật. Phong Ấn gọi cô hai tiếng nhưng Lôi Vận Trình dường như không nghe thấy, càng chạy càng xa.

Phong Ấn đợi cô chạy về chỗ mình liền chạy theo kéo cô lại: “Anh gọi mà em không nghe tiếng à?”

Cô thở hồng hộc, đứng thẳng người: “Đại đội trưởng mới nói phạt em chạy thêm hai vòng mà!”

Phong Ấn nhướn mày cười: “Em ngoan thế, anh nói phạt em cái khác em có nghe không?”

- Có ạ!

Lôi Vận Trình hùng hồn đáp, thái độ nghiêm túc khiến cho nụ cười trên môi Phong Ấn trở nên gượng gạo, anh khẽ cúi xuống nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của cô dưới cái mũ: “Em đang thi gan với anh đấy à? Anh chọc giận em sao?”

Lôi Vận Trình không nói gì, đôi môi mím chặt.

Những người xung quanh đều đang nhìn, mọi người đều chỉ coi đây là chuyện cãi vã vặt vãnh giữa hai người, ai nấy đều cười cợt, bàn tán. Phong Ấn không tiện nói gì thêm đành bỏ qua.

Đến tận lúc giải tán, Lôi Vận Trình cũng chẳng buồn nhìn Phong Ấn lấy một cái.

Anh bê suất cơm ngồi xuống cạnh cô như mọi ngày, vừa cầm đũa lên đã thấy cô bê suất cơm của mình ra bàn mấy nữ quân nhân đang ngồi.

Mấy người đàn ông ngồi cùng bàn khẽ cười: “Đại đội trưởng, Tiểu Lôi nhà anh không đếm xỉa đến anh nữa rồi!”

Phong Ấn nhún vai đầy bất lực: “Con gái mà, cứ mỗi tháng lại có vài ngày như thế!”

- Anh lại gạt bọn em rồi, em thấy đâu có giống, Tiểu Lôi tính tình tốt thế, chắc chắn là anh chọc giận cô ấy rồi, còn không mau đi dỗ cô ấy đi!

- Con gái không thể nuông chiều quá được, càng chiều càng hư!

Phong Ấn vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với mọi người, lúc ngẩng đầu l