Snack's 1967
Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già

Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329001

Bình chọn: 8.00/10/900 lượt.

ới trả lời, “Ừ”.

“Anh.. Sao anh lại về?” Tôi hỏi.

“Thích thì về.” Anh liếc tôi, đứng dậy đi thẳng lên tầng.

Tôi ngạc nhiên, nhưng không hỏi lại, vì có hỏi anh cũng sẽ không trả lời. Thế giới này có quá nhiều người quái gở. Một người thông minh tuyệt đỉnh mà tính tình lại xấu như vậy, chắc chắn là không bình thường.

Dì Trần lập tức đi chuẩn bị thêm thức ăn. Chú gọi điện thoại về, nói muốn dẫn chúng tôi đi ăn, đã muộn thế rồi không nên làm phiền dì Trần nữa. Tôi vội đi thay đồng phục. Tôi không dám để anh phải chờ mình, nhất là trong tình huống khác thường như hôm nay.

Tối gió nhẹ, thời tiết rất dễ chịu. Tôi bỗng nghe đằng sau có tiếng động. Quay đầu lại, hóa ra là anh.

Tâm trạng anh có vẻ tốt, đi tới bên cạnh tôi. Anh mặc chiếc áo gió màu tro sẫm, vạt áo nhẹ bay trong gió.

“Nghe nói em đánh nhau?” Anh bỗng hỏi.

“Đâu có. Sao có thể chứ?” Tôi lập tức phủ nhận. Tôi đánh nhau bao giờ? Lần đó chỉ tính là tôi đánh người khác mà thôi.

Anh thấp thoáng cười, thình lình xoay người, hơi cúi xuống nhìn thẳng tôi.

Tôi hít mạnh một hơi, chưa kịp phản ứng, anh đã vươn tay véo má tôi: “Thế đây là cái gì?”

“Em... Em không cẩn thận tự cào vào thôi.” Đúng là tôi tự cào, lúc đó quá kích động. Chỉ là vết thương nhỏ như thế, tôi vẫn nghĩ sẽ không ai chú ý.

Trong đôi mắt anh hiện lên một tia lo lắng, vỗ vỗ mặt tôi, “Đánh hay lắm. Nhưng về sau chuyện đánh người này không cần em đích thân ra tay.”

Tôi chột dạ, nụ cười tắt lịm. Được rồi, tôi cũng biết là không lừa được anh.

Chập tối ngày hôm sau anh đã đi rồi. Thật sự là đến không hình dạng, đi không dấu vết mà.

Sau đó tôi mới biết, lần này anh về, không phải vì lý do quên hộ chiếu ở nhà như nói với chú thím. Anh là về để trực tiếp đánh Ôn Thần một trận.

La Duy vì tôi mà bị đánh đến thâm tím mặt mày, anh lại vì tôi mà bay từ Bắc Kinh về dạy dỗ Ôn Thần, khiến tôi cảm thấy người vốn đáng bị xem nhẹ như mình trở nên cực kỳ quan trọng. Thật là khiến tôi vừa mừng vừa lo.

Thì ra anh không phải quái gở, anh là về để ra mặt thay tôi.

Cảm giác được che chở tràn ngập trong lòng. Tôi cảm thấy dường như có người nhẹ đưa tôi đến đứng dưới một đôi cánh lớn, quan tâm tôi, bảo vệ tôi, vì tôi che mưa che gió.

Chuyện này là Gia Hinh nói cho tôi biết.

Hôm đó chúng tôi đang đi lên tầng. Vì sắp vào lớp nên xung quanh không có người. Gia Hinh nói với tôi: “Mãn Nguyệt, cậu biết không, lần trước anh cậu về đã đánh Ôn Thần một trận. Lúc đó La Duy thảm bao nhiêu thì anh ta thảm bấy nhiêu.”

Thế rồi, ở nơi cầu thang không có bóng người đó, cô ấy nói tiếp.

“Mãn Nguyệt, tớ yêu rồi.”

Tôi choáng váng, quay người mở to mắt nhìn cô ấy. Cô ấy cười nhẹ, gò má ửng hồng, đôi mắt tỏa sáng, nói, “Anh ấy tên Tô Liệt, chúng tớ đã hẹn hò được một tuần.”

Tôi kêu lên, “Được lắm, Ngô Gia Hinh cậu dám giấu tớ lâu như vậy.”

Cô ấy càng xấu hổ hơn. Tôi hiếm khi thấy được dáng vẻ e lệ của Gia Hinh, không khỏi thấy thú vị.

“Nhưng mà...” Cô ấy muốn nói gì đó.

“Nhưng cái gì?”

“Anh ấy... Anh ấy là học sinh trường Trung học số Bốn... Là bạn của Ôn Thần.” Cô ấy nói xong thận trọng nhìn tôi.

Đầu tôi nhất thời loạn cào cào. Nhưng lúc đó chuông vào lớp vang lên, Gia Hinh liền kéo tôi chạy vào lớp, không cho tôi có cơ hội nói thêm.

Lúc học tôi không thể tập trung được.

Tôi vốn không nghĩ đến, Gia Hinh cũng sẽ yêu.

Cô ấy là người mà giáo viên và phụ huynh đều yêu quý. Mặt mũi xinh đẹp, nhiệt tình cởi mở, thông minh ham học. Chuyện gì đến tay cô ấy cũng giải quyết rất tốt. Bất cứ ai thấy Gia Hinh hoạt bát nhanh nhẹn chơi cùng với người trầm tĩnh hướng nội như tôi đều rất ngạc nhiên. Tôi biết, sẽ có rất ít người thấy chúng tôi là người cùng một thế giới. Nhiều khi tôi cũng tự cảm thấy mình may mắn, trời cao đã cho tôi một người bạn tốt như vậy.

Một cô gái đáng yêu đến thế, tất nhiên sẽ có rất nhiều người thích. Nhưng trước nay cô ấy chưa từng có ý gì với các bạn nam xung quanh, cũng không nghĩ họ hợp với mình. Mỗi khi có người thổ lộ với cô ấy, chúng tôi sẽ lấy lý do còn phải tập trung học hành ra mà từ chối. Tôi biết, đó là do cô ấy không thích mà thôi. Nếu cô ấy đã thích, không có ai, cũng không có điều gì ngăn cô ấy được.

Chúng tôi thực sự là cặp đôi bù trừ cho nhau. Tôi nhát gan, cô ấy lại cứng cỏi.

Nhưng Gia Hinh đã từng nói với tôi, mục tiêu của cô ấy rất rõ ràng, cô ấy muốn học thật giỏi để sau này không phải dựa dẫm vào ai. Khi còn chưa có sự nghiệp ổn định, cô ấy quyết không nghĩ đến chuyện tình cảm. Mẹ của cô ấy là một người phụ nữ nội trợ truyền thống, tính cách dịu dàng, luôn lấy gia đình và bố cô ấy làm trọng. Cô ấy không muốn sau này lại giống mẹ mình, cô ấy thấy như vậy rất không có tiền đồ, rất không cá tính. Cuộc sống phải sống nhờ vào người khác không phải là cuộc sống của chính mình.

Có lẽ trên thế gian này thực sự sẽ có một người như vậy. Khi chúng ta gặp người ấy, trái tim ta sẽ cháy bùng mãnh liệt. Ta sẽ cảm thấy, vì người ấy, ta có thể từ bỏ rất nhiều thứ ta từng bất chấp kiên trì. Với tính cách của Gia Hinh, cậu ấy đã quyết định nói cho tôi biết, cũng có nghĩa cậu ấy thực sự thích người