Duyên Trời Định

Duyên Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323960

Bình chọn: 8.00/10/396 lượt.

g phải nàng đang tức tối nhốt mình trong

phòng để sám hối rồi sao? Lẽ nào nàng đã mộng du?

“Ối, đau…” Hình Hoan vừa nghĩ vừa chống người dậy, động tác quá mạnh khiến phía sau gáy nhói đau.

Đau đến nghiến răng nghiến lợi giúp nàng nhớ lại chuyện tối hôm qua.

Nhớ lại chuyện Vĩnh An sung sướng đuổi được nàng đi, chuyện Ngộ Sắc đưa

nàng nhảy qua cửa sổ, may mắn không ngờ là được tiếp đất an toàn.

Nhớ lại đạo đức của nàng vẫn còn, sau khi bỏ đi không lời từ biệt vẫn còn

đòi quay về bằng được để giải thích rõ với tướng công, chứng minh nàng

chuẩn bị xuất gia phục tùng Phật tổ chứ không phải là phục tùng hòa

thượng, nàng cũng nhớ lại chuyện khi nàng chưa nói hết, dao của Ngộ Sắc

đã kè bên cổ, nàng thấy đau, trợn mắt nhìn y, tiếng mắng chửi giãy giụa

còn rõ hơn trước. Y cau mày, đâm vào sau gáy nàng vài nhát. Cuối cùng…

nàng không còn nhớ gì nữa.

“Tên hòa thượng khốn khiếp! Có hiểu

thế nào là thương hoa tiếc ngọc không, dù ta có không xinh đẹp thì cũng

không cần phải đâm như đâm lợn thế chứ.” Vừa mắng chửi nàng vừa mặc xiêm y, buộc chặt đai, vục mặt vào chậu đồng bên cạnh rửa mặt súc miệng với

một tốc độ chóng mặt.

Sau đó nàng bước những bước nặng trịch đẩy cánh cửa ra định đi tìm hòa thượng hỏi tội.

Một bóng người thập thò khiến Hình Hoan chú ý, nàng nheo mắt, nghiêng

nghiêng đầu nhìn kỹ lại. Càng nhìn cái bóng người đó nàng càng không

biết đó là ai. Đó không phải là người không quan trọng, mà là Nhậm Vạn

Ngân, ai lại thụt thụt thò thò ngay tại chính trong phủ của mình như

thế?

Thế là, một ý nghĩ vụt hiện lên trong đầu Hình Hoan, hắn đang định đi đào hố giấu vàng!

Hình Hoan không ngần ngừ, rón rén bám theo sau.

Sau khi rẽ sang một hướng rồi lại vòng một vòng, Hình Hoan có vẻ chóng mặt, không thể không thán phục phủ họ Nhậm thật thích hợp chơi trò trốn tìm. Dù vậy, nàng vẫn cố gắng bám riết, đến khi nhìn thấy Nhậm Vạn Ngân chui vào một con đường nhỏ, cuối con đường nhỏ là một cái sân trông có vẻ

cũ.

Nàng dừng chân, do dự một lát, nếu theo nữa bị phát hiện thì sao? Nơi hoang vu thế này, lấy lý do là “tiện đường đi qua” thì không

hợp lắm?

Đang suy nghĩ, nàng chưa kịp bước tiếp.

“Bụp!”

Ập tới là một cây gậy chắc nịch đập trúng trán nàng, trước mặt một màn đen kịp, nàng ngã sụp xuống đất, cảm giác đầu tiên không phải là đau mà là ở mũi có một dòng chảy nóng trào ra.

“Á, là Hình Hoan sao?”

“…” Nhậm Vạn Ngân hét lên kinh ngạc, lại càng khiến Hình Hoan muốn khóc mà

không chảy nổi nước mắt. Sau khi lý trí dần tỉnh lại, cảm giác đau rát ở trên trán mới càng lúc càng rõ rệt, nàng không nói gì, định thử tự bò

dậy, đầu nặng như búa bổ, không nghĩ gì được nữa.

Người ta nói

ngã đâu nằm đấy. Thế là nàng quyết định từ bỏ tinh thần bền bỉ vững

vàng, hai chân duỗi ra, nằm thẳng xuống. Một lát sau, nàng ngẩng cổ lên

để máu mũi chảy ngược lại.

“Ối trời ơi, Hình Hoan, nàng còn sống không? Có sao không? Lẽ nào đây là tai họa máu chảy mà đại sư nói? Nàng đừng có chết! Nói gì đi xem nào…” Hắn vén vạt áo quỳ xuống, lại gần xem xét tình hình của nàng, thấy Hình Hoan nhắm mắt, Nhậm Vạn Ngân vô cùng

lo lắng.

Hình Hoan cảm thấy đầu mình đang kêu ong ong. Bỗng,

nàng với tay lên, tóm chặt lấy ống tay áo của Nhậm Vạn Ngân, cầu cứu:

“Đừng lắc muội nữa, huynh thấy mũi muội chảy máu ồ ạt chưa thảm sao?”

“Á, còn sống là tốt rồi, sống là tốt rồi.” Nhậm Vạn Ngân thở phào nhẹ nhõm, điều hắn lo không phải là chuyện sống chết của nàng, mà may là hắn

không phải là thủ phạm giết người. Sau khi hết lo lắng, hắn mới quay ra

quan tâm đến sự thê thảm của Hình Hoan. Mặt Hình Hoan có hai dòng máu

cam đang chảy. Ngoài việc tự trách mình, Nhậm Vạn Ngân thấy Hình Hoan

cũng phải chịu trách nhiệm: “Sao nàng lại đi theo ta, ta cứ tưởng là có

trộm?”

“Làm gì mà có nhiều trộm thế?” Ai thập thập thò thò giống trộm hơn? Đúng, vấn đề là tại hắn. Nghĩ rồi, nàng dùng tay áo bịt chặt

mũi, rồi giải thích “Tại huynh cứ lén lén lút lút, làm muội cứ tưởng là

trộm nên mới bám theo ấy chứ?”

“Suỵt! Nói bé thôi, đừng để người khác nghe thấy!” Hắn vội vàng ấn đầu nàng xuống, bịt mồm nàng, bắt nàng ngậm miệng.

“Ối… ối… ối” Nàng ra sức khuơ khuơ hai tay, giãy giụa.

“Thực không muốn giấu, ta đến đây để giấu đồ.”

“…” Thật đúng là, nàng đoán quả không sai.

“Trước có người cho ta một viên ngọc, mấy ngày trước đại sư nói, viên ngọc đó rất đáng giá nên ta mang đi cất giấu.”

“… Muội, muội, muội sẽ không nói gì hết, huynh đừng nghẹt… nghẹt thở

muội…” Giãy giụa không nổi, không thở nổi, Hình Hoan mắt trắng dã, lên

tiếng hứa.

“Ồ, ta sơ ý quá.” Bị nhắc nhở, Vạn Ngân mới chợt buông nàng ra, đồng thời trịnh trọng tỏ ý xin lỗi.

Sau khi được tự do, nàng từ từ ngồi dậy, cố hít thở thật sâu, khuôn mặt dần dần bớt đỏ hơn.

“Thê thảm quá!”

Nhậm Vạn Ngân bên cạnh ngẩn người nhìn nàng thốt lên.

“Có thể không thê thảm được sao?” Là ai đã hại nàng thê thảm nhường này cơ

chứ? Cú đập đó sao lại đạp mạnh thế, nàng còn không dám soi gương xem

mặt mình giờ thế nào nữa.

“Đúng thế! Hình Hoan, sao ta lại thê

thảm thế này! Đời ta sao khổ thế! Hả? Hả? H


pacman, rainbows, and roller s