àm sao còn chứa được
người khác nữa…”
Trái tim nàng vốn rất nhỏ, trước kia trong nó
chỉ có mình Triệu Vĩnh An, sống vì chàng, hỉ nộ theo sự hỉ nộ của chàng, nàng nghĩ mình sẽ như vậy suốt cả đời. Nhưng không biết từ lúc nào,
chàng bỗng lặng lẽ từng bước từng bước rời xa, dần dần nàng ghi nhớ bóng hình người mặc áo cà sa màu xanh lục, ghi nhớ cái cách nói hà khắc
nhưng chẳng xấu xa gì, ghi nhớ mùi đàn hương thoang thoảng trên người y
và những ngày tháng có y bên cạnh, đó là những ngày tháng nàng thực sự
cảm thấy được người khác quan tâm.
Cứ như vậy, từng chút từng
chút một, vô hình chung y chiếm cứ từng ngóc ngách trong trái tim nàng,
đến khi Hình Hoan phát hiện ra, thì nó đã bám rễ, nàng từng thử đuổi nó
đi, nhưng nó khiến trái tim nàng đau nhói như dao cắt.
“Đúng là
dạy nàng hư rồi, từ lúc nào nàng nói cũng ngọt ngào đến thế, hử?” Chẳng
phải lời hẹn thề gì nhưng từng chữ từng câu nàng vừa nói khắc vào tâm
can y một cách ngọt lịm.
Y dường như quên hết tất cả, nghiêng
người hôn lên môi nàng. Như đang thưởng thức một viên trân châu, y không muốn nuốt chửng mà từ từ thưởng thức đôi môi mềm của nàng.
“Này, không được làm thế, bị phát hiện thì làm thế nào…”
Câu nói này nghe sao chẳng giống lời từ chối gì, vô cùng khêu gợi, y bất
chợt cười thành tiếng, vẻ rất tích cực phối hợp, “Không sợ, khóa cửa
rồi.”
“Huynh…” Quả tình y bước vào trong phòng này là đã có âm
mưu từ trước, từng câu nói vừa nãy đều là để nịnh nàng nghe theo đây,
định ăn tươi nuốt sống nàng phải không?
“Ừm, sẽ ăn sống nuốt
tươi nàng luôn.” Không chờ nàng suy diễn, y cười tủm tỉm tiếp lời. Đã
đến nước này rồi, sớm muộn y cũng sẽ tiến tới, để nàng bị ràng buộc
nhiều hơn, cả đời này cũng đừng hòng chạy thoát.
Rõ ràng là cùng một câu nói nhưng được hai người hiểu theo những nghĩa khác nhau.
Không khí yêu đương đang nồng, dường như chỉ cần thêm một giây lát nữa thôi
là sự việc sẽ tiến triển thêm lên, vậy mà tiếng gõ cửa không đúng lúc
lại vang lên.
“Hình Hoan, con có ở đó không?”
Giọng điệu đều đều không có chút lên xuống ấy, tìm khắp giang hồ, e rằng chỉ có Hình phu nhân mới có được.
“…” Có thể đoán được, chỉ cần một câu nói đơn giản và cách một cánh cửa vậy thôi cũng đủ khiến Hình Hoan tim đập loạn nhịp, “Con, con, con có…”
“Mở cửa, mẫu thân có chuyện muốn nói với con.”
“Con..” Hoảng loạn khiến tư duy nàng bị đóng băng, người đàn ông kề sát phía
trước còn cố ý gây khó khăn, cắn nhẹ vào vành tai nàng.
Tiếng
thở nhẹ thấp thoáng vang lên tai nàng, mê hoặc khiến nàng mềm người ra,
dường như y cảm thấy như vậy chưa đủ, môi y lướt qua vành tai nàng, biết rồi còn cố lẩm bẩm một câu, “Mẫu thân nàng bảo nàng mở cửa kìa, không
nghe thấy sao?”
“Mẫu thân, con, con hơi mệt, mẫu thân cứ về
phòng trước, một lát nữa con sang, sang tìm mẫu thân…” Triệu Tịnh An,
huynh quá lắm! Giày vò người ta đến thế là cùng. Nàng cố nuốt tiếng rên
kề ngay sát đầu môi lại, cũng không dám lên tiếng trách mắng y, đành
dùng hai tay đấm mạnh vào sống lưng y.
Đáng tiếc lực càng ngày càng yếu, càng ngày càng nhẹ, cuối cùng, nó giống như vuốt ve hơn.
Hình phu nhân bên ngoài đứng im một hồi lâu, lâu đến mức Hình Hoan tưởng bà
đã đi rồi, nàng đang định hỏi tiếp, một lúc sau mới thấy có hồi âm,
“Được.”
Hình Hoan nín thở lắng nghe bước chân đi xa dần, đến khi không còn nghe thấy gì nữa, nàng mới sụp người xuống, thở phào nhẹ
nhõm, gào lên: “Triệu Tịnh An! Chàng muốn gì đây?”
“Vậy nàng
muốn ta muốn thêm chút nữa hay là dọn dẹp để đi gặp mẫu thân nàng?” Y
tốt bụng thả nàng ra, nhưng vẫn không giấu nỗi nụ cười hư hỏng cố nhịn
bấy lâu.
“Tránh ra, món nợ này nhất định sẽ có ngày muội đòi lại.”
“Được, ta đợi đấy.” Nợ kiểu này cứ tính đi tính lại cũng chẳng tính nổi, đợi kiếp sau y cũng đồng ý.
Hình Hoan không để mẫu thân phải đợi lâu. Sau khi mặt hết đỏ, nàng vội vàng chạy đến phòng của mẫu thân.
“Nó có biết không?”
Đó là câu mở đầu của Hình phu nhân, quả nhiên là câu chuyện riêng tư của
mẫu thân và con gái, bỏ bớt rất nhiều những thứ không liên quan.
Mặt Hình Hoan trắng bệch ra, vội vàng né tránh ánh mắt của mẫu thân, nhưng nàng vẫn cố cứng đầu: “Chuyện gì ạ?”
“Đại thiếu gia biết tâm sự của con chứ?” Hình phu nhân nhíu mày, nói thẳng hơn.
“… Biết”. Những hành động, lời nói của nàng hôm nay coi như đã bày hết ra trước mắt y rồi.
“Vậy ý nó như thế nào?” Câu trả lời ít nhiều cũng đã được Hình phu nhân dự
liệu từ trước. Hình Hoan là đứa hiểu chuyện, chưa bao giờ phải để bà lo
lắng chuyện gì. Nếu như không yêu đến mức không sống thiếu nổi, chắc
chắn nó đã biết che dấu tình cảm của mình, không để lộ dấu tích gì ra
ngoài.
“Huynh ấy… con không biết…” Tuy y không từ chối, nhưng
cũng chẳng nói gì, cứ để quan hệ của họ lập lờ nước đôi như vậy, dường
như còn để lại đường lui vậy. Nhưng nàng đã chẳng còn đường lui nào,
nàng đã quyết tâm cho đi tất cả, không muốn có chút luyến tiếc nào.
“Con có biết thân phận của mình không?” Câu trả lời ấy khiến mặt Hình phu
nhân đanh lại, “Dù nhị thiếu gia đối xử với con như thế nào, nhưng mấy
năm nay
