hay không.
Chân mày An Hoằng Hàn nhíu sâu hơn, hắn tình nguyện mình tìm hiểu nhiều
một chút, cũng không muốn để Tịch Tích Chi lại nếm khổ sở lạnh lẽo như
thế này.
Nhìn ra hắn đang lo lắng, Tịch Tích Chi nháy mắt vô tội, “Ta thật sự
không sợ lạnh. Ta có thể dùng linh lực bảo vệ mình. Huống chi trước kia
ta đã từng bắt cá trong hồ ở Thanh Nguyên Trì, sẽ không có việc gì.”
An Hoằng Hàn nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu, “Nếu như cảm thấy lạnh liền leo lên, biết không?”
Tịch Tích Chi gật đầu điên cuồng, nhanh chóng dùng linh lực bao lấy mình, sau đó tung người nhảy vào trong hồ.
Mặc dù Tịch Tích Chi quả thật bao bọc mình cực kỳ chặt chẽ, chỉ là khó
tránh khỏi vẫn có thể cảm nhận được một chút nước ấm, nhưng những thứ
này cũng không đáng kể. So với An Hoằng Hàn, thời gian Tịch Tích Chi lặn ở trong nước có thể dài hơn.
Nàng chui vào chỗ sâu trong hồ nước, dọc theo chu vi hồ nước, không ngừng khua khua gõ gõ, muốn nhanh tìm được cơ quan.
Phượng Kim Lân Ngư trong hồ không ngừng trốn đi, chỉ cần Tịch Tích Chi đến gần bọn họ, bọn họ liền lập tức kéo dài cự ly.
Tịch Tích Chi hừ hai tiếng, nếu như không phải vào lúc này, nàng nhất
định phải tự tay bắt hai con cá, đưa đi Ngự Thiện Phòng, đê ngự trù nấu
ăn với rượu.
Linh lực của Tịch Tích Chi tăng thêm rất nhiều, cho nên ngây ngô ở trong nước một thời gian dài, cũng không có khó chịu. Hồ nước đã bị nàng lục
lọi xong rồi, nhìn đáy hồ nước, Tịch Tích Chi nhíu mày một cái, may mày
một cái, may mắn chỗ nước lạnh như băng này không có mọc các loại rong
rêu linh tinh gì đó, nếu không chỉ dọn rong rêu liền đủ mệt rồi.
Chỉ là đáy hồ vẫn chất đống rất nhiều tảng đá, Tịch Tích Chi giống như
dọn cua trong khe suối lúc trước, mang lên từng tảng đá, kiểm tra đáy
hồ.
Tịch Tích Chi liên tục lăn mấy tảng đá, mệt mỏi thở. Đưa mắt nhìn An
Hoằng Hàn, sắc mặt của hắn tái nhợt, không có chút huyết sắc nào, rất rõ ràng là bị rét lạnh. Tịch Tích Chi cảm thấy không thể tiếp tục như vậy
được, coi như võ công của An Hoằng Hàn tốt hơn nữa, nhưng thân thể cũng
chỉ là người phàm!
Vừa định đi qua, khuyên An Hoằng Hàn trước dừng tìm kiếm, đợi ngày mai
trở lại tìm. Một luồng ánh mặt trời xuyên qua mặt nước, bắn xuống…. Sau
đó Tịch Tích Chi thế phát hiện đáy hồ nước, hình như có đồ vật gì đó
phản quang, chói sáng đến nổi nàng không mở mắt ra được.
Nhắm hai mắt lại, sau khi Tịch Tích Chi mở ra lần nữa, nhanh chóng bơi về nơi đó.
Ùng ục….. ùng ục….
Tịch Tích Chi há miệng, trực tiếp bị sặc nước, phát ra âm thanh, hoàn toàn biến thành ùng ục.
Bơi lên trên mặt nước, vọt ra khỏi mặt nước, Tịch Tích Chi hưng phấn hô: “Đáy hồ có một cái móc kim loại.”
Lỗ tai An Hoằng Hàn vừa động, nghe âm thanh, cũng bơi lộ ra khỏi mặt nước theo.
“Trẫm đi xem một chút.” An Hoằng Hàn bơi về chỗ Tịch Tích Chi.
Không biết chất liệu kim loại là gì, đặt ở trong nước nhiều năm như vậy
cũng không có hư hỏng rỉ sắt, ánh trắng bạch lấp lánh, ở trong nước rất
khó bị phát hiện.
Cái móc này hình tròn, An Hoằng Hàn tiến gần quan sát, đưa tay kéo ra
ngoài một chút, lại phát hiện vẫn có thể kéo ra được. Đáy hồ nước có lỗ
nhỏ kích cỡ một lóng tay, một sợi dây thô nối liền giữa cái móc và một
chỗ khác.
Cái móc này nhiều năm không có ai mở ra, cho nên vô cùng cứng, kéo lên
cũng không dễ dàng. Tay An Hoằng Hàn kéo một cái, một tay khác không
ngừng vạch nước, bơi lên.
Tiếng kẽo kẹt rất nặng nề, từ hướng cái móc, phía bên phải hồ nước chậm
rãi lộ ra một đường hầm hình tròn tối đen. Đường hầm chỉ có chiều rộng
một thước, nhìn một cái liền biết đục ra bằng tay, vừa khéo có thể làm
cho một người thông qua.
Tịch Tích Chi đứng ở bên cạnh cửa động nhìn một chút, phát hiện bên
trong cũng tràn đầy nước. Nhất thời nghĩ đến, dưới nền đất Thanh Nguyên
Trì nhất định là có nguồn nước.
Vì để lát nữa sau khi tiến vào đường hầm có thể bơi càng xa, An Hoằng
Hàn và Tịch Tích Chi nổi lên mặt nước đổi khí một lần. Sau đó hai người
một trước một sau, bơi vào trong đường hầm hình tròn. An Hoằng Hàn bơi ở phía trước, mở đường cho Tịch Tích Chi.
Bởi vì đường hầm vô cùng nhỏ hẹp, Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn thỉnh
thoảng sẽ va chạm. Khi chạm đến da thịt lạnh băng của An Hoằng Hàn thì
Tịch Tích Chi đặc biệt đau lòng. Cảm giác đau lòng không rõ này thổi
quét lòng của nàng, tóm lại nàng chính là không muốn nhìn thấy An Hoằng
Hàn khó chịu.
An Hoằng Hàn giống như không có cảm giác, từ đầu đến cuối không có hô qua một tiếng lạnh.
Chớp mắt, đường hầm xuất hiện ba đường rẽ.
Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn đối diện nhìn nhau vài lần, cuối cùng vẫn
là An Hoằng Hàn quyết định, bơi đi về con đường hầm ở giữa. Con đường
hầm này quanh co khúc khuỷu, giống như là cố ý xây dựng như vậy, muốn
xoay người ta choáng váng, cũng không lâu lắm, Tịch Tích Chi liền không
phân rõ được đông tây nam bắc.
Giữa Thanh Nguyên Trì xuất hiện cửa động đó, xác thật có dấu vết con
người đục xây nên. Vậy mà càng đi vào bên trong, hai mặt đá của đường
hầm càng ngày càng bóng loáng, sao con người lại có thể có tài nghệ khéo léo tuyệt vời như