phải nghĩa là có cửa ra sao?
Ở trong sơn động tối đen, âm thanh khiến người ta không phân rõ vị trí,
hỏa chiết tử lại không đốt được, biện pháp duy nhất của bọn họ chính là
xuống tay từ quỹ đạo của gió. Tịch Tích Chi tận lực thả lỏng thân thể,
cố gắng cảm giác quỹ đạo của gió, thân thể chậm rãi xoay sang bên phải.
Trong bóng tối, Tịch Tích Chi trừng mắt nhìn, "Gió thổi tới từ bên kia."
Gió rất lạnh, từng luồng thổi qua gương mặt non mềm trắng nõn của Tịch Tích Chi.
Một câu thức tỉnh người trong mộng, An Hoằng Hàn lập tức hiểu ý trong
lời nói của nàng. Từ khi bọn họ bắt đầu đi vào sơn động, liền đặt toàn
bộ lực chú ý ở việc đốt lửa, ngược lại bỏ quên hướng gió.
Chỉ là nghe tiếng gió lạnh gào thét, bọn họ tuyệt đối phán đoán không ra hướng gió, đó là bởi vì trải qua xử lý đắc biệt của trận pháp, âm thanh tạo thành từng trận tiếng vang, truyền đến từ bốn phương tám hướng. Âm
thanh có thể thay đổi, nhưng hướng gió sẽ không! Gió chỉ có thể phát ra
từ một hướng.
Lúc bọn họ vào động, đi qua mấy cua quẹo, gió bên ngoài hoàn toàn không
thể thổi tới chỗ sâu. Đáp án duy nhất chính là từ một cửa động khác.
“Rất thông minh.” Tán dương nói ra ba chữ, An Hoằng Hàn khen ngợi sờ sờ lỗ tai lông lá của Tịch Tích Chi.
Tịch Tích Chi dậm chân, dù gì lỗ tai cũng cực kỳ nhạy cảm, An Hoằng Hàn
luôn nắm lỗ tai của nàng, khiến nàng cảm thấy không thoải mái. Điều động linh lực, Tịch Tích Chi muốn thu hai lỗ tai lại, nhưng bất luận nàng
thúc giục linh lực thế nào, cặp lỗ tai lông lá kia vẫn mọc trên đỉnh
đầu, không chịu biến mất.
“Đi ra ngoài trước rồi nói.” An Hoằng Hàn mở ra bước chân, đi theo phương hướng gió thổi tới.
Phùng chân nhân cũng là người thông minh, tự nhiên hiểu ý trong lời nói
vừa rồi của Tịch Tích Chi, không chần chờ nữa, cũng từng bước đi tới nơi nguồn gió.
Đường xá cực kỳ dài dằng dặc, càng đi về phía trước, Tịch Tích Chi phát
hiện sức gió càng lớn. Nhiều lần Tịch Tích Chi suýt bị sức gió đẩy ra,
nhờ An Hoằng Hàn nắm chặt cánh tay của nàng, nàng mới không có bị gió
cuốn đi.
Lúc bước đi phải cố hết sức, đặc biệt là thân thể nhỏ bé của Tịch Tích
Chi, vốn là gầy yếu. Đến cuối cùng, gần như đều là An Hoằng Hàn ôm lấy
nàng, mới đi tới được chỗ nguồn gió.
Nguồn gió rất nhỏ, cao khoảng nửa thước, đám người An Hoằng Hàn chỉ có thể khom lưng, rồi chui vào.
Phùng chân nhân sợ hồ yêu cài bẫy, đi tuốt ở đằng trước đảm đương tiên
phong. Cửa động từ nhỏ hẹp trở nên to lớn, Phùng chân nhân móc ra kính
chiếu yêu, lần nữa đọc chú ngữ, lần này không để cho mọi người thất
vọng, mặt kính chiếu yêu phát ra một tầng ánh sáng mãnh liệt, trong nháy mắt chiếu sáng cả sơn động.
Mà lúc này đây, bọn họ đã thoát khỏi trận pháp tối đen kia. Trải qua
chuyện lần này, Tịch Tích Chi suy đoán chủ nhân sơn động phải là một yêu quái tinh thông trận pháp. Như trận pháp mới vừa rồi, rất dễ dàng mê
hoặc tầm mắt của mọi người.
Tịch Tích Chi quét mắt liếc chung quanh, nhìn thấy ở giữa xếp đặt rất
nhiều lá cờ nhỏ, lá cờ nhỏ xếp đặt theo quy luật cao thấp không đều.
Trước kia Tịch Tích Chi từng nhìn thấy qua trận pháp này ở tàng thư các
của sư phụ, liếc mắt một cái liền nhận ra được, “Đây là Tụ Phong Trận.”
Tụ Phong Trận, chính là một trận pháp đặc biệt, có thể khiến cho chỗ
không có gió, sinh ra gió mạnh dữ dội. Tịch Tích Chi nhìn về phía cửa
động, trận pháp này rất rõ ràng là dùng ở nơi đó, khó trách vừa rồi bọn
họ không đốt lửa được, nhất định là do trận pháp này giở trò quỷ.
Nhưng nghe sư phụ nói, thế gian hiếm khi có người biết trận pháp này.
Ngay cả quyển sách kia đều là từ một vị lão bằng hữu, tốn không ít công
phu mới lấy được đến tay.
“Tụ Phong Trận?” Có lẽ Phùng chân nhân cũng nghĩ đến cái gì, quay đầu
nhìn về phía Tịch Tích Chi, “Ngươi xác định đây là Tụ Phong Trận?”
“Chẳng lẽ Phùng chân nhân không biết? Người xem cách xếp đặt của ba mặt
lá cờ nhỏ này, chiếm giữ ba hướng đông, nam, tây, duy chỉ không có ở
hướng bắc...... Mà phương Bắc, chính là chỉ hướng gió thổi ra. Tất cả
gió đều thổi mạnh về hướng đó, cho nên vừa rồi lúc chúng ta đi vào mới
có thể khó khăn như vậy. Ta may mắn gặp qua trận pháp. Tụ Phong Trận,
cho nên ta dám khẳng định.” Tịch Tích Chi nói rất chắc chắn, mặc dù đời
trước nàng thích lười biếng, không thích tu luyện pháp thuật, nhưng
thường bị sư phụ ép buộc nhìn trận pháp.
Bởi vì sư phụ nói, vào ngảy phi thăng, nếu như lôi kiếp quá mãnh liệt,
rất nhiều trận pháp có thể phát huy tác dụng, còn có thể vì con chặn lại không ít uy lực của thiên lôi.
Chỉ tiếc...... Tịch Tích Chi xui xẻo hồ đồ, không đợi nàng bày xong trận pháp, lôi kiếp đã đến. Lôi kiếp đột nhiên liền giáng xuống làm hại nàng chưa chuẩn bị được chút nào. Nếu không phải sư phụ cho nàng món pháp
bảo này, ngăn cản đợt công kích cuối cùng cho nàng, ngay cả cơ hội sống
lại nàng cũng không có, nhất định sẽ hồn bay phách tán.
“Sư tôn của ngươi là vị cao nhân nào?” Phùng chân nhân không tin một
tiểu yêu lại có thể biết một trận pháp cao thâm như vậy, chỉ có thể hoài nghi đến trên đầu sư phụ của nàng. Vả lại, tu vị
