thượng đẳng, cười đến mức càng thêm cố gắng, "Tiểu cô nương muốn đổi bao nhiêu?"
Tịch Tích Chi chớp mắt đầy nghi ngờ, "Ta cũng không rõ là bao nhiêu, nói chung ta có một xe bạc."
"Một xe...?" Người làm mở to mắt, không thể tin được, "Có một xe thật à?"
Đây là khoản buôn bán lớn bao nhiêu chứ?
Người làm nhanh chóng đi ra từ sau quầy, vẻ mặt tươi cười mà nhìn Tịch
Tích Chi, "Tiểu cô nương để bạc ở đâu? Cuộc trao đổi này, chắc chắn
chúng ta sẽ làm."
Lời của người làm càng nghe càng giống thương nhân lừa tiền tiểu hài tử. Tịch Tích Chi chớp mắt mấy cái đầy nghi ngờ. Nếu không phải đây là cửa
tiền trang Duy Phú thật thì nàng còn cho rằng mình đã đi vào hắc điếm.
"Ở ngay ngoài cửa. Các ông phái người đi kiểm tra, đếm xem rốt cuộc có
bao nhiêu." Tịch Tích Chi chỉ về phía cửa chính, ở đó có một chiếc xe
ngựa đang đỗ.
Người làm vội vàng kêu người qua giúp đỡ, vén rèm xe lên nhìn thì thấy
bên trong toàn là bạc vụn, ít nhất cũng có mấy trăm vạn lượng...
Tuy bọn họ làm việc nhiều năm như vậy ở tiền trang nhưng đây cũng là lần đầu tiên thấy có người cầm nhiều bạc tới đổi như vậy.
Người làm lắp ba lắp bắp mà hỏi :" Cô nương biết tổng cộng ở đây có bao nhiêu lượng bạc không ?"
An Hoằng Hàn đứng bên cạnh Tịch Tích Chi , vẻ mặt băng hàn đầy khí thế khiến người ta nhìn mà sinh ra sợ hãi .
" Cũng là bởi vì không biết nên mới để các ông kiểm tra lại . Động tác
nhanh chút , lát nữa chúng ta còn có chuyện phải làm ." Tịch Tích Chi
học An Hoằng Hàn , cố gắng giữ sắc mặt nghiêm nghị , nói với người làm .
Người làm nào có dám chậm trễ hai vị kim chủ này , luôn miệng vâng dạ ứng tiếng , lập tức phân phó người mang bạc vào .
Bởi vì số lượng bạc quá nhiều , bọn họ chia ra mang mấy lần mới chuyển
hết và tiền trang , điều động năm sáu người làm chia ra đếm bạc .
Người làm của tiền trang bưng trà ngon lên , để mấy người An Hoằng Hàn
và Tịch Tích Chi ngồi bên cạnh chờ bọn họ đếm ra kết quả .
" Nàng không sợ bọn họ tính kế nàng , tính thiếu số lượng bạc à ?" An
Hoằng Hàn ngồi nghiêm chỉnh trên ghế , vẫn không đụng tới chung trà . Hễ là xuất cung , hắn đều rất có lòng cảnh giác với trà nước bánh ngọt đưa tới , chưa bao giờ đụng vào những thứ này .
Thấy Tịch Tích Chi định nâng chung trà lên uống một ngụm , hắn cũng lập tức ngăn trở nhưng không giải thích nguyên nhân .
Tịch Tích Chi sững sờ mà nhìn hắn ," Tính kế ta ?" Vừa rồi nàng vẫn
không nghĩ tới vấn đề này , khi An Hoằng Hàn nói ra mới lập tức phát
hiện mình không thể lơi lỏng . Những thứ kia đều là bạc mà nàng chịu
nhiều đau khổ mới thắng về , sao có thể để thứ khác tính kế ?
Tịch Tích Chi ngoắc ngoắc ngón tay với đại tổng quản , để Lâm Ân cúi
người , sau đó cúi xuống bên tai hắn , khẽ nói :" Lâm Ân , ngươi đi chú ý tới bọn họ đi ."
Lâm Ân lau mồ hôi trên trán , thầm nói , sao trời sinh hắn lại có mạng
vất vả chứ ? Vừa nghỉ ngơi được một chút lại bị phái ra làm lao động tay chân rồi ? Có điều thấy bệ hạ coi trọng tiểu hài tử này như vậy , đương nhiên Lâm Ân không dám phản bác ý của nàng . Hắn cung kính đáp lại một
tiếng ," Vâng " , rồi đi qua bên kia canh chừng .
Lần này Tịch Tích Chi hoàn toàn yên tâm , uể oải dựa vào ghế . Đôi đồng
tử màu xanh da trời như báu vật đảo quanh khắp nơi , dường như với thứ
gì cũng đều tràn đầy cảm giác mới lạ .
Đợi chừng một canh giờ đám người làm kia mới nói rõ số lượng bạc ra .
Người làm tính bàn tính , hạt châu vang lên lách cách ," Vừa rồi chúng ta đã kiểm tra lại , tổng cộng là 462 vạn lượng ."
Tịch Tích Chi nghe mấy chứ này thì hết sức hài lòng . Vốn lúc Phượng
Tiên cư cho bạc đã sớm tính hết rồi . Để tiền trang Duy Phú đếm lại bạc , không phải chỉ có một nguyên nhân , chuyện này cho thấy chắc chắn họ là người thành thật .
Thấy bọn họ kiểm tra lại không nhiều không ít hơn , nàng đứng lên từ trên ghế ," Vậy thì đổi đi ."
" Vâng , đúng ." Người làm vội vàng gật đầu , phân phó người trông coi
sổ sách vào lấy ngân phiếu . May mà bình thường tiền trang bọn họ trữ
nhiều ngân phiếu , bằng không hôm nay miếng thịt béo này nhất định không nuốt trôi được .
Người làm trông coi sổ sách cầm một chồng ngân phiếu ra ," Mỗi tấm ngân
phiếu là một vạn lượng bạc chẵn . Mỗi nơi đều có cửa hiệu tiền trang Duy Phú chúng ta , cho nên cô nương ó thể tùy ý đổi . Phí thủ tục đổi ngân
phiếu là 1% cho nên tổng số ngân phiếu ở đây là 445 vạn năm ngàn hai .
Mời cô nương nhận lấy ."
Người làm cung kính đưa ngân phiếu cho Tịch Tích Chi . Nàng vươn tay
nhận lấy , chỉ cảm thấy bỗng nhiên giàu có khiến nàng thấy không thật .
" Thời gian không còn sớm , chúng ta phải trở về ." An Hoằng Hàn từ từ
đứng lên . Trong hoàng cung còn có nhiều chính vụ nhờ hắn phê duyệt ,
nếu không trở về thật e rằng tối nay phải thức trắng đêm thẩm tra xử lý
tấu chương rồi .
Ra ngoài hơn nửa ngày , hôm nay Tịch Tích Chi cũng đã chơi đủ . Hơn nữa
hôm nay kiếm được bạc , cho nên nàng không phản kháng chút nào , vô cùn
nghe lời mà đi theo hắn cùng trở về .
Nửa ngày không ở trong hoàng cung , tấu chương tích lũy khá nhiều rồi .
An Hoằng Hàn bước vào h