tài đầu tiên , mời hai mươi lăm vị tuyển thủ chia ra đứng trước một cái bàn .”
Tốc độ Phượng Tiêu cư mang món ăn lên rất nhanh . Bọn họ bên này vừa mới xếp thành hàng xong thì một đám tiểu nhị tuấn nam mặc đồng phục đã bưng món lên .
Trên bàn bày đầy các loại món ăn , mỗi loại đều tỏa hương thơm phức .
Tịch Tích Chi nhỏ người nên đứng đầu tiên . Mà bên cạnh nàng chính là An Hoằng Hàn , kế bên phải hắn là Đông Phương Vưu Dục .
Hai nam nhân khí độ bất phàm , khí chất cao quý bẩm sinh , càng khiến rất nhiều người muốn bắt chước cũng không được .
“ A … Hài tử bảy tám tuổi đó cũng tham gia à ? Phượng Tiên cư đùa phải
không ? Một tiểu hài tử sao có thể thắng được người trưởng thành ?”
Rất nhiều người thấy Tịch Tích Chi thấp bé đứng trên đài , vô cùng nổi bật thì đều quăng ánh mắt kỳ quái qua .
Tất cả đều tỏ vẻ khinh thường , hét lên :” Một tiểu hài tử không đi học
với cha mẹ , chạy tới Phượng Tiên cư xem náo nhiệt cái gì ?”
“ Đúng đó , nhìn thấy người thứ ba hàng thứ hai không ? Đó chính là
người thắng cuộc so tài năm ngoái . Một tiểu hài tử nên làm gì thì làm
đi .”
Tịch Tích Chi nghe những lời này thì rất không hài lòng mà lẩm bẩm hai
tiếng . Sắc mặt An Hoằng Hàn bên cạnh cũng càng ngày càng âm hàn , mơ hồ có khuynh hướng bộc phát .
Lâm Ân vừa đặt cược xong thì nghe thấy mấy tiếng khó nghe này , tức giận tới mức cắn răng .
“ Thật là lũ có mắt như mù .”
Cả Phượng Tiên cư ồn ào tới lật trời , rối rít muốn đuổi Tịch Tích Chi xuống đài .
Nữ tử chủ trì so tài hơi khó xử ,” Hài tử này nộp hai mươi lượng bạc , cũng hợp với quy củ .”
Tịch Tích Chi cũng phản bác :” Tranh tài thử món ăn có quy định điều nào về tiểu hài tử không được tham gia không ? Chẳng lẽ các người sợ bị
tiểu hài tử thắng sẽ mát mặt à ?”
Một câu này của nàng lập tức kích thích những người phía dưới .
“ Khẩu khí của tiểu hài tử này cũng không nhỏ ! Chúng ta chỉ sợ bọn con thất bại sẽ khóc cha gọi mẹ thôi.”
Những lời này lập tức đâm trúng trái tim nhỏ bé của Tịch Tích Chi . Bởi
vì kiếp trước nàng là cô nhi , cho nên rất kiêng hai từ ‘ cha mẹ ‘ này . Nàng cắn chặt răng vào môi , khuôn mặt nhỏ nhắn không hề có chút máu
nào .
An Hoằng Hàn nhịn không nổi nữa , lạnh lùng mà nheo mắt , quan sát người vừa nói câu kia ,” Sao ? Các ngươi rất có ý kiến với hài tử ta nuôi
trong nhà à ?”
Sắc mặt hắn lạnh như băng , khuôn mặt tuấn tú như đao khắc , tràn đầy lạnh lẽo .
Mọi người nhìn thấy mà bị dọa sợ tới mức toàn thân run rẩy .
Toàn thân An Hoằng Hàn đầy khí thế , tất cả đều là luyện ra từ những gì
trải qua , góp nhặt từng ngày . Ngay cả văn võ bá quan trên triều đình
nhìn thấy cũng đều bị dọa sợ tới mức run như cầy sấy , chứ nói chi là
những bình dân bách tính chưa từng gặp mặt .
Rất nhiều người than thở , không dám nhắc lại chuyện này .
Đông Phương Vưu Dục lắc lắc quạt ,” Ta nói các ngươi cũng thật là . Đều
là người lớn , cần gì tị nạnh với một tiểu hài tử ? Chẳng lẽ không sợ
truyền ra sẽ mất mặt à ? Đều nói anh hùng không hỏi xuất xứ , sao một
tiểu hài tử thì không thể tham gia ? Chỉ cần bản thân có bản lĩnh thật
sự thì còn gì phải sợ ?”
Vừa rồi bị An Hoằng Hàn dọa sợ hết hồn, bây giờ lại một tuấn nam đứng ra chỉ trích hành vi đáng xấu hổ của bọn họ, mặt rất nhiều người không giữ được, càng thêm nói không ra một câu phản bác.
Nữ tử chủ trì vội vàng hòa giải, cười ha ha nói: "Không sao, không sao,
mọi người tiếp tục. Mọi người xem thức ăn cũng nguội rồi. Tiểu hài tử
muốn tham gia thì tham gia đi, dù sao chúng ta cũng sẽ không xét trên
phân thượng nàng là tiểu hài tử mà xuôi theo dòng nước, mọi người nói có đúng không?"
Đã có người đưa một bậc thang, đương nhiên những người khác cũng thuận
theo đó mà leo xuống. Có vài người định gây chuyện thì bị quản sự bắt ra ngoài.
Không quan tâm tới ánh mắt của mọi người, An Hoằng Hàn đi tới trước mặt
tiểu hài tử, dùng ngón tay đẩy hàm răng đang cắn chặt môi của Tịch Tích
Chi ra.
"Không được cắn, cắn nữa sẽ rách da."
Những lời này không lạnh lùng như vừa nãy, tuy không tới nỗi dịu dàng nhưng đã không còn lạnh thấu xương như vừa rồi.
Tịch Tích Chi từ từ nhả môi ra, "Ừ." Hờ hững đáp một tiếng, sau đó bảo An Hoằng Hàn về vị trí của mình.
Nữ tử chủ trì lau mồ hôi trên trán. Tranh tài hôm nay thật hữu kinh vô hiểm.
"Phượng Tiên cư cho thời gian một nén nhang, mời mọi người nếm thử món
ăn trên bàn, sau đó viết nguyên liệu ra trên giấy Tuyên Thành. Món ăn
trên bàn các vị đều khác nhau, cho nên tuyệt đối không thể có hiện tượng ăn gian. Bây giờ...Bắt đầu!"
Vết thương trong lòng bàn tay Tịch Tích Chi đã sắp khỏi. Nàng nắm đũa lên, gắp một miếng thức ăn cho vào miệng.
Phượng Tiên cư không hổ là tửu lâu đệ nhất. Mùi vị của món ăn này không
kém món của đại trù trong cung. Hơn nữa hễ là món ăn xuất phát từ tay
những người khác nhau thì mùi vị đều có điểm khác. Ăn quen thức ăn trong hoàng cung, thỉnh thoảng ăn thức ăn trong Phượng Tiên cư, Tịch Tích Chi cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Nàng nếm thử rất vui vẻ, không hoảng không loạn mà nhận ra nguyên liệu làm ra.
Vừa định cầm bút viết