tay cầm sách của hắn hơi run lên, suýt chút nữa để lộ suy nghĩ của
mình. Không lộ chút biểu cảm nào, hắn buông cuốn sách trên tay xuống,
"Đây đã là chuyện mấy tháng trước, gần đây trẫm không muốn xuất cung."
Thế giới bên ngoài rất hỗn tạp rất loạn, huống chi nàng căn bản không
từng tham gia tranh tài ở Phượng Tiên cư, sao biết có bao nhiêu người?
Tới lúc đó người chen người đẩy, rất dễ gặp rắc rối.
Tịch Tích Chi lập tức ỉu xìu, nhưng nàng không muốn vì vậy mà bỏ qua,
liều mạng quấn lấy An Hoằng Hàn, lay lay ống tay áo hắn. Bộ dạng ngây
thơ như thể nói 'Huynh không dẫn ta đi, ta sẽ làm phiền chết huynh."
Với ai An Hoằng Hàn cũng tàn nhẫn, chỉ riêng với hài tử này là không có
cách nào. Mày hắn hơi nhíu lại, nói: "Trẫm phái người xuất cung, để bọn
họ mua món ăn chiêu bài của Phượng Tiên cư về?"
Tịch Tích Chi ngây ngốc nhìn hắn chằm chằm, hoàn hồi mà nói: "Chờ mua về thì thức ăn đã nguội."
"Nếu không thì trẫm phân phó người mời đầu bếp vào cung cho nàng?" An
Hoằng Hàn vỗ vỗ vai tiểu nhân nhi, ánh mắt vô cùng cưng chiều.
Tịch Tích Chi cắn răng, hung hăng mà nói: "Cho dù là lúc làm sủng vật, cũng đã từng chuồn ra ngoài!"
Cả ngày giam trong hoàng cung, An Hoằng Hàn không buồn bực, nàng cũng sẽ buồn bực. Huống hồ hoàng cung có hoa lệ hơn nữa thì cũng giống một cái lồng giam, khóa chặt người bên trong lại. Trừ phi chết, bằng không cả
đời không đượ giải thoát.
Thử hỏi vị bệ hạ tài trí song tuyệt này, cả ngày ngây ngốc trong hoàng
cung cũng không cảm thấy chán ghét à? Sao không ra ngoài thả lỏng tâm
trạng?
Tịch Tích Chi thở phì phò ngồi trên ghế, dời tầm mắt, không nhìn An Hoằng Hàn một cái.
Thái giám cung nữ xung quanh thở mạnh cũng không dám thở, lần đầu tiên
nhìn thấy có gười dám nổi giận với bệ hạ. Tiểu cô nương kia nói sủng vật gì đó là sao? Chẳng lẽ bệ hạ nuôi nàng, coi nàng như sủng vật, nuôi tới mức vui vẻ?
Nghĩ tới chuyện này, trong lòng mọi người hiểu được ít nhiều. Thảo nào
bệ hạ vô cùng cưng chiều hài tử này. Thì ra là coi đối phương như sủng
vật mà nuôi. Như lúc Cưu quốc tiến cống con chồn Phượng Vân, khi đó
chẳng phải bệ hạ cưng chiều lắm sao? Nhưng bây giờ, con chồn Phượng Vân
mất tích mới mấy ngày, bệ hạ cũng chẳng quan tâm.
Thì ra là thân phận hài tử này cũng giống con vật kia, cùng trên một đường.
Vẻ mặt An Hoằng Hàn càng ngày càng lạnh. Tuy vừa bắt đầu quả thật hắn
coi nàng như sủng vật mà nuôi nhưng sau khi phát hiện suy nghĩ trong
lòng thì lại không nghĩ như vậy.
Hai chữ 'sủng vật' được nói ra từ miệng Tịch Tích Chi, lập tức khiến An Hoằng Hàn vô cùng tức giận.
Nói chuyện cũng không khống chế nổi chừng mực, "Đây là những gì nàng nghĩ?"
Thấm chút ý lạnh, mọi người không nhịn được mà rùng mình.
Tịch Tích Chi cắn chặt răng, lấy hết dũng khí mà phản bác, "Không phải là nghĩ mà là sự thật."
Những lời này hoàn tòa khiến mặt An Hoằng Hàn lạnh mặt, trong mắt không
có chút cảm xúc nào. Hắn vỗ d,đ,l,q,đ một cái thật mạnh lên bàn, tiếng
bốp thật to khiến mọi người bị dọa run rẩy.
"Cút ra ngoài."
Những lời này như kim đâm vào trái tim Tịch Tích Chi. Nàng càng cắn chặt đôi môi cánh hoa hơn khiến nó không còn chút máu nào. Nàng đứng lên,
định chạy ra ngoài...
An Hoằng Hàn nhìn dáng vẻ đáng thương này của nàng, thu lại tâm trạng của mình, vươn tay kéo, lập tức ôm tiểu hài tử vào lòng.
"Trẫm không bảo nàng biến. Tất cả cung nữ thái giám cút hết ra ngoài cho trẫm."
Chỉ sợ bị bệ hạ giận chó đánh mèo, mọi người nghe tiếng vội vàng chạy ra ngoài. Lâm Ân đi sau cùng, khoảnh khắc bước ra cửa thì đóng cửa lại
thay hai người.
Tịch Tích Chi giãy giụa muốn thoát khỏi vòng ôm của An Hoằng Hàn nhưng
sức tay hắn vô cùng lớn, căn bản nàng không có đường phản kháng. Hai tay nàng bị hắn nắm chặt, không thể động đậy.
Tiểu hài tử chống cự khiến An Hoằng Hàn hơi tức giận. Tay hắn luồn vào
váy nàng, nắm lấy cái đuôi một cách chính xách, khẽ kéo kéo. Đuôi xù
lông, xúc cảm vô cùng tốt. Sau khi Tịch Tích Chi giật hai cái thì không
kiềm được mà vuốt ve một hồi.
"Ngoan ngoãn ngây ngốc ở đó cho trẫm."
Đuôi chính là nhược điểm của động vật. Khoảnh khắc An Hoằng Hàn vừa đụng vào thì lập tức lông cả người nàng dựng lên, đồng tử mở lớn, lập tức
dừng giãy giụa.
"Huynh...Huynh buông ra." Nàng vươn tay ra định đẩy bàn tay nắm lấy đuôi mình của hắn ra.
Làm sao An Hoằng Hàn để nàng được như ý. Bàn tay to vỗ một cái, đánh
mạnh lên mông tiểu hài tử, dùng giọng điệu dạy dỗ mà nói: "Trẫm nuôi
nàng mấy tháng, tình tình nóng nảy càng phát hiển hả? Ba ngày hai bữa
nổi giận với trẫm?"
Tịch Tích Chi cắn chặt môi, không nói lời nào, tất cả cảm giác tập trung trên cái đuôi bị An Hoằng Hàn bắt lấy.
Tay hắn thật ấm áp, nắm chặt cái đuôi nàng, khiến người ta vừa cảm thấy nguy hiểm lại vừa cảm thấy an toàn.
Mỗi lần chống lại An Hoằng Hàn ngay mặt, ngọn lửa nhỏ trong lòng nàng
luôn bị dọa không thấy tăm hơi. Cho nên lần này nàng đưa lưng về phía
hắn, nhất định không nhìn hắn.
"Ta chỉ là muốn ra ngoài đi dạo một chút. Lần tới hỉ yến đầy tháng tôn
tử Hữu tướng, chỉ đi dạo một vòng rồi chúng ta lại