t độ, ngón tay An Hoằng Hàn vuốt ve bộ lông con chồn nhỏ, không nhìn thái giám cung nữ đang quỳ cái nào.
Cung nữ thái giám cảm thấy bi thương, lúc bước vào làm người hầu trong điện Bàn Long giờ phút kia, bọn họ liền đoán trước sẽ không có một ngày còn sống trở về.
Hôm nay có thể giữ được tính mạng, bọn họ cũng nên thỏa mãn.
‘Chít chít’. . . . . . Mất đi hai mắt, bọn họ còn tự lo liệu thế nào? Còn sống cũng chịu giày vò.
Ngay cả bọn họ bị thương chút xíu, tất cả đều tính lên đầu Tịch Tích Chi. An Hoằng Hàn làm như vậy, không phải là cứng rắn bức nàng đi vào con đường tội lỗi kia sao?
Kiên quyết không đồng ý, Tịch Tích Chi nâng lên một chân khác, vỗ vào bàn tay An Hoằng Hàn.
"Trẫm đã tha tính mạng của bọn họ, ngươi còn muốn trẫm làm sao? Nếu ngay một chút giáo huấn cũng không có, uy nghiêm của trẫm ở chỗ nào, sức chịu đựng của trầm cũng có hạn." Cảm giác con chồn nhỏ được voi đòi tiên, An Hoằng Hàn nheo mắt lại, không có ý định tiếp tục nhượng bộ.
Tịch Tích Chi cùng dạng là một người cố chấp, nếu An Hoằng Hàn muốn phạt bọn họ thì cứ phạt cả nàng cùng nhau, đễ lương tâm nàng đỡ bất an, cả ngày sống trong tự trách.
‘Chít chít’. . . . . . Tịch Tích Chi chuyển mình, mắt sáng như đuốc nhìn hắn.
An Hoằng Hàn nhức đầu nhìn con chồn nhỏ, "Đừng tưởng rằng trẫm sẽ không phạt ngươi, gặp phải nhiều phiền toái như vậy, ngươi cũng phải bị phạt."
Chuyện lạ là con chồn nhỏ gật đầu thật mạnh, đây chính là kết quả nàng muốn. Nếu như không thể làm thay đổi số mạng, Tịch Tích Chi chỉ có thể dùng phương thức của bản thân để lương tâm nhận được một chút thanh thản.
Nhưng nếu phạm quá nhiều tội ác thì uy lực của Thiên kiếp sẽ tăng cường gấp mấy lần, khi đó xử phạt, so với hiện tại, lợi hại không chỉ hơn trăm lần.
Cuối cùng An Hoằng Hàn hận không thể bóp chết con chồn nhỏ một phen. Có người nào nghe bị chịu phạt, không phải đều sợ hãi rụt rè, cúi đầu cầu xin tha thứ. Nó khen ngược, nghe nói như thế, lại vẫn bình thản như không có gì xảy ra lại giống như lấy được tự do.
Phạt thật nặng, An Hoằng Hàn lại không đành lòng. Phạt nhẹ tay thì sợ tên tiểu tử này không được dạy dỗ.
Kể từ cuốn vào tranh đấu trong hoàng quyền, An Hoằng Hàn đã sớm từ bỏ mềm lòng. Vậy mà hôm nay lại lo lắng cho con chồn nhỏ? Loại tình cảm mất
Chuyện điện Bàn Long kia chỉ cách thời gian nửa ngày, đã huyên náo cả hoàng cung xôn xao. Hai người thị vệ phụ trách trông chừng, e sợ không chăm sóc chu đáo Vân chồn, không đoạn dâng lên thức ăn uống ngon, nhưng vị Tiểu Tổ Tông kia nhìn cũng không buồn nhìn một cái.
"Chưa ăn cái gì ?" Ngô Kiến Phong nắm được tin tức quan trọng, nói lặp lại một lần.
Sau khi mất tích kể từ sáng sớm, con chồn nhỏ đã không ăn uống gì. Cứ tính như vậy, hôm nay nó đã không chạm qua thức ăn. Chuyện này bị bệ hạ biết, nói không chừng bọn họ lại muốn chịu phạt.
"Nó có thể do thân thể không thoải mái hay không, mới nuốt không trôi thức ăn?" Ngô Kiến Phong vừa đi hướng phòng giam, vừa hỏi thăm hai thị vệ.
Thị vệ cũng chia ra ba bảy loại, thị vệ phục vụ An Hoằng Hàn không thể nghi ngờ xếp thứ nhất. Mà thị vệ trông chừng phòng giam nhiều lắm cũng chỉ có thể coi là thứ chín. Khi hai thị vệ đáp lời cũng một mực cung kính, thái độ tốt.
"Rất có thể. Kể từ sau khi nhốt con chồn nhỏ kia, nó vẫn nằm trên mặt đất, động cũng không hề động." Nếu không phải cặp mắt to kia của nó vẫn còn chuyển động nhanh như chớp, bọn họ đều cho rằng nó tắt thở.
"Ta mang thầy thuốc thú y đến, đợi lát nữa để cho hắn xem một chút sẽ biết nguyên nhân." Đi tới cuối, Ngô Kiến Phong dừng bước.
Hai người thị vệ lấy ra một cái chìa khóa, cha vào ổ khóa, chuyển động hai cái, rắc rắc một tiếng, khóa mở ra. Đẩy ra cửa sắt phòng giam cầm, thị vệ làm tư thế mời: " Thị vệ Ngô, mời vào."
Nghe có tiếng động, Tịch Tích Chi hé mắt ra, không còn hơi sức liếc mắt nhìn, sau đó lại khép mí mắt.
Trong bụng trống trơn như thế nhưng vẫn sôi trào nước đắng, giống như kiểu đang ở ca hát không ngừng phát ra âm thanh ‘lục bục’. Dạ dày giống như bị đè bẹp, Tịch Tích Chi đói bụng đến mức cặp mắt hoa cả lên. Thời gian dài không ăn uống gì khiến cả người nó nhũn như con chi chi không làm gì được. Nhưng bởi vì bộ lồng trên người nó quá dài nên nhìn bề ngoài nàng vẫn là một quả cầu tròn linh hoạt.
"Thất thần làm gì, ông còn không đi xem bệnh cho Vân chồn, nhìn nó đã đói thành cái dạng gì rồi." Vốn là con chồn nhỏ sức sống tràn trề giống như bóng cao xu xì hơi, nằm yên lặng.
Tay chân Ngô Kiến Phong luống cuống, vội vàng lôi kéo lão thầy thuốc thú y kia ngồi xổm trên đất.
Đuôi mắt lão nhân chất đống rất nhiều nếp nhăn nhưng đôi mắt lại cực kỳ sáng ngời trên vẻ mặt hồng hào. Ông vuốt râu mép một cái dường như đã biết nguyên nhân, lắc đầu một cái, nói một câu: "Bệnh này ta chữa trị không được."
Nếu hôm nay không phải không tìm được thầy thuốc thú y có y thuật cao minh, Ngô Kiến Phong sẽ không bắt bữa lão nhân này hồi cung khẩn cấp.
Thấy ông còn chưa xem bệnh đã nói ra những lời này, Ngô Kiến Phong căm tức nói: "Lúc nhận Hoàng bảng, ông đã nói những lời sâu xa bí ẩn. Vốn tưởng rằng ông có