Polly po-cket
Đường Tâm Thục Nữ

Đường Tâm Thục Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323893

Bình chọn: 7.5.00/10/389 lượt.

bàn tay linh hoạt, thủy chung chưa từng có rời đi thân thể mềm mại của cô.

Đang ở căn phòng nhỏ nơi rừng rậm không người, ở trên giường hắn trở thành người thầy giáo nghiêm khắc nhất nhưng cũng thể thiếp nhất, dạy cô về vui thích hết thảy, mà cô cũng lại là một học sinh ‘sáng dạ’, lúc trước bởi vì xấu hổ mà có chút phản kháng, nhưng cuối cùng nụ hôn nóng bỏng của hắn cùng những cái vuốt ve đầy mềm mại, khiến cô sau đó không lâu quên đi tất cả, nhiệt tình hưởng ứng hắn.

Cô không phải tiểu nữ nhân trời sinh hay xấu hổ, tính cách cuồng dã bên trong đều bị hắn khai quật.Cô đối với hắn như một loại cảm giác nghiện, chìm đắm trong lồng ngực hắn không cách nào tự kiềm chế.

Đường Tâm nằm trên chiếc giường mềm mại, ánh mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm trần nhà, khẽ cau mày.Cô trời sinh vốn thông minh, mặc dù tạm thời có chút mông lung, nhưng theo bản năng biết có chuyện kì hoặc.

“Tại sao?Tại sao lại cau mày?”.Thân thể phái nam nóng rực nhích lại gần, đôi cánh tay ôn nhu đem cơ thể bóng loáng của cô ôm vào trong lòng.Hăn tựa vào bên tai của cô cười nhẹ, hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô.”Là tôi mới vừa rồi biểu hiện không đủ hài lòng”

Đường Tâm mặt đỏ hồng, cắn môi định đẩy ngực hắn ra, không nghĩ hắn ngược lại bắt được tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ.

“Buông!Cứ như vậy tôi không có biện pháp suy nghĩ”.Cô có chút tức giận nói, tức giận hắn thế nhưng lại ảnh hưởng tới cô sâu như vậy.

“Tiểu Bạo Quân ngọt ngào, ở cùng một chỗ với anh, em không cần suy nghĩ”.Hắn bá đạo nói, tròng mắt đen bên trong lóe ra kiêu ngạo ẩn ẩn ý cười.Có thể làm một người thông minh như cô không cách nào suy nghĩ cũng thật là, thật là khó.

“Không cần suy nghĩ?Anh không thể chỉ dựa vào bản năng sống qua ngày?Tôi cũng không thể luôn luôn chỉ nằm trên chiếc giường này”.Đường Tâm lật người ôm lấy gối, hai chân mày nhíu lại.

Khóe miệng hắn cười tà không giảm, đầu ngón tay rơi lên khoảng lưng bóng loáng của cô, theo đường cong mỹ lệ lên xuống, ngọn lửa dục vọng lặng lẽ dấy lên.Thân thể cô hoàn mỹ thật khiến hắn mất đi lý trí, hắn hoài nghi mình cả đời này có phải hay không chỉ muốn cô mỗi ngày là thấy đủ thỏa mãn.

“Tiểu Bạo Quân chúng ta mấy ngày hôm nay ‘ở chung một chỗ’, cũng không phải chỉ ở trên chiếc giường lớn này.Anh có thể nhớ được em ở trên ghế salon, ở trên ghế da, ở các nơi khác cỡ nào nhiệt tình khả ái”.Ác Phu ngữ điệu mập mờ, tràn đầy ám hiệu cúi đầu khẽ liếm phần da thịt nhạy cảm trên lưng cô, khiến cho cô một trận run rẩy.

Đường Tâm phát ra một tiếng khốn nhiễu rên rỉ, khuôn mặt nóng đỏ chôn trong gối, không muốn nghe những lời hạ lưu hắn nói.Cùng hắn chung đụng mấy ngày nay, khiến cô hoàn toàn rõ ràng, hắn cỡ nào bá đạo cùng hạ lưu, cái gì cũng có thể nói ra miệng.

“Không biết xấu hổ”.Cô mắng, bởi vì mặt chôn ở trong gối, âm thanh có chút mơ hồ không rõ.

Hắn mỉm cười hết sức thản nhiên tiếp nhận lời bình của cô, “Đường Tâm em sớm phải biết, trừ không biết xấu hổ, tôi cái gì cũng muốn”.Hắn cười, hai tay rơi trên người cô nhẹ vố về. “Nói cho anh biết em đang phiền lòng điều gì?”.Hắn dụ dỗ.

Đường Tâm chợt lật người, dưới ánh mặt trời thân thể hoàn mỹ trắng nõn mềm mại lõa lồ, khiến cô thoạt nhìn trắng hồng mỹ miều, thấy cảnh đẹp như vậy Ác Phu trong mắt nóng rực.Cô ngược lại không quá để ý, đã quen với việc trần truồng trước mặt hắn.

“Muốn biết cái gì chọc tôi phiền lòng?Anh, chính là anh.Trừ cái tên nam nhân không biết xấu hổ như anh ra, còn ai vào đây?”.Trong đôi mắt xinh đẹp của cô có lửa giận, giống như gặp phải một bài toán hóc búa nhất, vô luận thế nào cũng không có cách giải, trong lòng tràn đầy tức giận

Hắn vẻ mặt vô tội, “A! Em thật đúng là, chỉ vì biểu hiện của tôi không đủ hài lòng, phục vụ của tôi cho em cảm thấy không xứng với số tiền đã bỏ ra sao?”.Hắn còn đang giả bộ ngu, trên khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy vẻ mặt bị thương tổn.

Đường Tâm nhắm hai mắt lại, trong lòng thầm đếm từ một đến mười, sau đó mới có thể mở miệng: “Không thể phủ nhận anh rất hoàn mỹ, không chỉ công phu trên giường rất cao, ngay cả ngôn ngữ cử chỉ cũng xâm chiếm lòng phụ nữ, hoàn toàn khiến phụ nữ vui vẻ.Nhưng là tôi không phải người ngu, không nghĩ năng lực của anh chỉ dừng lại có thế?”

Ác Phu nhướng đôi mày rậm, trong tròng mắt đen có chút thay đổi, trước là vui vẻ, sau biến chuyển thành tán thưởng.Sớm biết cô thông minh hơn người, nhưng hắn không ngờ rằng cô có thể khôn khéo đến mức này, cho dù là say mê ở trong ngực hắn cũng có thể nhìn ra được điểm nghi hoặc.

“Những lời này đối với anh mà nói, là sự ca ngợi tốt nhất. Để cho khách hàng hài lòng là chỉ tiêu phục vụ lớn nhất của anh”.Hắn mỉm cười, vẻ mặt không nhìn ra cảm xúc, hắn đang hoài nghi rốt cuộc cô nhìn thấu hắn bao nhiêu?

Đường Tâm quay đầu, hai mắt nheo lại đánh giá khuôn mặt tuấn mỹ của hắn cùng khí lực to lớn hơn người.Bọn họ trừ việc thân thể thực phù hợp thì cô chẳng biết gì về hắn, như vậy, cảm giác trong lòng phảng phất hoang đường này rốt cuộc từ đâu mà đến.

“Anh không chỉ là Ngưu lang, trong khoảng thời gian này, qua lời nói anh cũng tiết lộ một chút ám hiệu chứng tỏ anh có