t loại người, có đạo đức ở dưới tiêu chuẩn của xã hội, cũng không biết là ai lây bệnh cho ai, hoặc là cùng lây bệnh cho nhau.
Hai người đang nói chuyện, phòng tắm bên kia đột nhiên truyền đến tiếng vang huyên náo. Bất luận là Dương hay là Z đều ngậm miệng lại, cẩn thận lắng nghe.
Z hỏi: "Nhà anh có chuột?"
"Không thể nào. Dù là con gián vạn năm không chết cũng không thể có."
". . . . . . Vậy là âm thanh gì? Có vật gì ở đó hả?"
". . . . . ."
Hai người liếc nhau một cái, sau lưng phát rét.
"Anh xác định ‘ nó ’ mà anh mang về đã chết rồi sao?"
"Cô cho rằng tôi nhìn nhầm sao?"
Không thể nào, Z biết Dương là hạng người gì, nghiêm cẩn nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ. Anh cũng thường thường giao thiệp với người chết, còn là một chuyên gia chế tạo người chết, không thể nào nhận lầm.
Căn cứ vào văn hóa của đất nước, hai người bọn họ đoán được một khả năng, cả người liền tê dại.
Dương nhe răng trợn mắt nói: "Như vậy là. . . Xác chết vùng dậy? ! !"
Khả năng này không phải không có, Dương không tin, cho dù tin cũng là tin Ma Giáo, tỷ như Thái Dương thần giáo.... Đối với mấy vụ án xác chết vùng dậy hiếm gặp, anh cảm thấy không sợ mà là hưng phấn. Anh không thể nào cảm thấy sợ, nếu như bạn ngày ngày đối mặt với loại hình du hồn nửa đêm không phải con người của Z, như vậy cho dù Hắc Sơn Lão Yêu sống lại cũng không thể cảm thấy đáng sợ.
Về phần Z - người chuyên bay tới bay lui trong nhà thì không cần phải nói rồi. Cô rất quan tâm nói: "Đi qua xem chuyện gì đây."
"Không ngờ trừ ngôn ngữ máy vi tính ra, trên thế giới còn có chuyện khiến cô hứng thú."
*** ***
Thích nhất là một mình sống ở trong không gian thuộc về mình, ghét nhất là người khác tùy ý chà đạp không gian của mình —— thói quen của Dương làm cho người ta vừa xem hiểu ngay, anh bao lại địa bàn của mình, nếu đồng ý thì người khác có thể tùy ý tiến vào, nếu ghét ai thì dù người đó không màng sống chết cũng chỉ có thể quanh quẩn ở cửa nhà anh.
Anh trải qua cuộc sống như con sói, chỉ là bên cạnh không có bầy sói, anh là một con sói sống một mình.
Anh chứa được bất cứ thứ đồ bỏ nào ở trong nhà mình, nhưng điều kiện trước nhất phải là chính anh mang vào hoặc tự chế tạo. Thi thể không có mạng sống, thì xem như một món đồ bỏ to lớn, nhưng nếu như thi thể vẫn chưa hoàn toàn chết hẳn, hơn nữa đột nhiên sống lại, vậy thì biến thành người sống sờ sờ mà Dương không thể chịu nổi —— huống chi hiện trạng thê thảm trước mắt của thi thế này, khiến anh liếc nhìn liền sinh lòng chán ghét.
"Ghét" là từ ngữ thỏa đáng nhất để hình dung tâm trạng của anh lúc đó.
Thi thể đã chết này sống lại, nó biến thành "cô". Sự thật này khiến Dương dâng lên ác cảm từ trong đáy lòng. Người hoàn toàn không quen biết kia đang tựa vào trên tấm kính mờ của tủ tắm đứng, sắc mặt tái xanh khó coi, trên da hỗn tạp chất lỏng không biết là mưa hay là mồ hôi.
Thật là bẩn thỉu, thật muốn mau chóng ném ra ngoài. Dương nghĩ.
Anh mới vừa cúi người xuống muốn bắt nó lại, ngay sau đó liền phát hiện cô đang hơi co quắp, chất lỏng màu đỏ ngòm nhàn nhạt từ khóe miệng chảy xuống. Cơ hồ chỉ là chuyện trong mấy giây, cô bắt đầu co quắp mãnh liệt, kịch liệt đến Dương cho rằng cô sẽ cắn đứt đầu lưỡi mình trong lúc co quắp. Anh vẫn duy trì tư thế cúi người, không thể động đậy. Trơ mắt thấy mồ hôi lạnh của cô không ngừng rỉ ra da, giống như da biến thành màng mỏng không có lực cản trở, không cách nào giam cầm cơ thể người bên trong.
Z hô lớn: "Giữ chặt cô ta, đây là chứng thiếu thuốc."
Anh đứng ngẩn ngơ mấy giây, chợt nặng nề ngã xuống, cái trán cúi xuống bên cạnh tủ tắm đứng, phát ra tiếng vang trầm nặng. Z há to miệng, dù là hệ thống phòng ngự của máy vi tính mình bị công phá cũng không có kinh ngạc thế này . Cô cứ trơ mắt nhìn Dương đánh mất tất cả hơi sức, thân thể giống như bị rút sạch xương sống, theo bồn tắm trượt chân xuống, nằm ở trên mặt thảm phòng tắm.
Z bị sợ nhảy lên, nhưng mà trước khi cô kịp phản ứng, Dương lại đột nhiên có phản ứng. Anh giống như là bị điện giật, cả người co quắp chấn động, tiếp đó mở mắt. Lông tơ của thảm dính vào mắt, khô ráo mềm mại, kho hàng này vốn được anh sắp xếp ngay ngắn rõ ràng, chỗ mà lúc trước vốn bị nhận định là không thể cho người ở, giờ lại giống như là gia đình thoải mái.
Nhưng chỗ này căn bản không có gia đình, nơi này chỉ có một người ở —— chính anh.
Hai tay anh chống đất, từ từ đứng lên.
"Anh làm sao vậy?" Z hỏi.
Dương lắc đầu, chán ghét liếc người trong bồn tắm, lại căm hận chuyển tầm mắt: "Giúp tôi ném cô ta đi ra ngoài."
"Ném tới nơi nào?"
"Cửa sau đi ra ngoài quẹo phải 20m có một đống rác."
Nghe nói người té xỉu còn nặng nề hơn người tỉnh táo, bởi vì bọn họ mất đi ý thức, sẽ không phối hợp hành động của người khác, cho nên khiêng một người té xỉu lên phải hao phí gấp đôi hơi sức. Nhưngnếu như đối mặt là một người còn chết chìm giãy giụa, hơi sức tiêu hao sẽ càng gấp ba bình thường, bởi vì người chết chìm giãy giụa, càng là liều chết giãy giụa.
Z cảm khái thời gian mình ngồi ở trước máy vi tính quá lâu, nên bây giờ thật không muốn vị một con nghiện