u
lưỡi, bá đạo đi vào, rút lui khỏi, mỗi một cái cũng đội lên chỗ sâu
nhất, bắt đầu Sở Dĩnh cảm thấy thật sự rất đau, nhưng dần dần khô khốc
bị ướt át thay thế, bị Chu Tự Hàn hôn đùa bỡn mạnh mẽ như thế này, thân
thể bắt đầu thích ứng theo bản năng. . . . . .
Chu Tự Hàn lại
giống như người tám đời không có đụng vào phụ nữ, vừa hôn vừa gặm cắn
qua lại đối với Sở Dĩnh, càng hôn càng hưng phấn, càng giày vò càng hung ác, không có kết thúc. . . . . .
Khi Sở Dĩnh bị anh lấy một loại tư thế quỷ dị hung ác mà chơi đùa, rốt cuộc chống đỡ không nổi nữa, bắt đầu cầu xin tha thứ. . . . . . Nói là cầu xin tha thứ, thật sự là Sở Dĩnh nói không ra lời quá mất mặt
như vậy, thở hổn hển đẩy anh ra: "Chu Tự Hàn , anh có hết có dừng không
ưmh ưmh. . . . . ." Sở Dĩnh còn chưa nói hết liền bị Chu Tự Hàn chận
miệng lại. . . . . .
Chu Tự Hàn nhớ tới tấm ảnh của cô nàng này
và Lăng Chu liền hận, hận không thể đánh không thể mắng, còn không cho
anh giày vò, vậy không phải anh sẽ nghẹn mà chết sao?
Chu Tự Hàn hôn Sở Dĩnh tới mức không thở được mới thả môi cô ra, hai cái tay ngăn
chặn chân của cô, gần như dính vào trên giường, phía dưới ra sức luật
động, cự long dời sông lấp biển ở trong thân thể Sở Dĩnh, dường như muốn đem cô đâm chọc thủng, lực đạo vừa nặng vừa tàn nhẫn.
Chu Tự Hàn chợt nắm được cằm của cô, để cho cô nhìn thẳng vào mắt mình: "Bảo bối, có biết là ai đang yêu em hay không, là Chu Tự Hàn người đàn ông của
em, tới gọi một tiếng dễ nghe, anh liền tha cho em, nếu không, hôm nay
không kết thúc được. . . . . ."
Sở Dĩnh chỉ cảm thấy thân thể đã chịu đựng tới giới hạn, cầm thú này có biết anh đã giày vò bao lâu hay
không, mà hiện tại cô vẫn có thể cảm thấy rõ ràng, anh đang trong cơ thể mình, không có mềm đi chút nào, hơn nữa trướng đại kéo dài, nếu như cô
không phối hợp, xem ra Chu Tự Hàn thật sự có thể lăn qua lăn lại không
có chừng mực nữa.
Sở Dĩnh vừa mệt mỏi lại vừa buồn ngủ, cộng thêm eo và đầu gối bủn rủn, mỗi một cục xương trên người đều bị Chu Tự Hàn
giày vò đến rụng rời, dù sao cũng 28 tuổi rồi, tinh lực và thể lực đều
có chút theo không kịp người trẻ, nhưng Chu Tự Hàn cũng đã hơn ba mươi
tuổi, cũng không thấy tinh thần sa sút, cả ngày thấy cô thì nhào lên
giống như sói đói.
Cái gì dễ nghe, chính là muốn cô nói, cũng mò
không ra rốt cuộc Chu Tự Hàn muốn nghe cái gì, gần đây người đàn ông
này có khuynh hướng càng ngày càng không thể nói lí, hơn nữa quá buồn
nôn ,có chết cô cũng không nói ra miệng, nhắm mắt lại miễn cưỡng nhả ra
hai chữ: " Chu Tự Hàn. . . . . ."
Hiển nhiên Chu Tự Hàn không
hài lòng, hai chữ này mà muốn đuổi anh sao, Chu Tự Hàn đưa tay bắt được
viên bi trước ngực cô, ngón tay dùng sức chà xát viên bi đỏ nhạt mấy
cái liền đứng thẳng ở trong không khí, cúi đầu ngậm bên kia, ra sức mút . . . . . .
Bị thủ đoạn của Chu Tự Hàn làm cho cả người không tự
chủ được phát run, run rẩy ngồi lên, cái loại cảm giác vừa xót vừa tê
giống như chạm điện đó, Sở Dĩnh không khỏi khó nhịn rầm rì mấy tiếng,
thỏa hiệp hỏi anh: "Cái gì dễ nghe?"
Chu Tự Hàn cười ha ha, ngẩng đầu lên từ trước ngực cô nói: "Xem ra bảo bối nhà ta không biết, anh
dạy cho em, tiếp theo gọi anh là, Hàn. . . . . ." "Hàn?" Mặc dù thân thể bị dày vò nhưng độ nhạy cảm cao, lúc nghe được Chu Tự Hàn nói ra hai
chữ này, cả người Sở Dĩnh vẫn nhịn không được nổi da gà lên, người đàn
ông này thật sự rất buồn nôn, cái gì chứ, ghê tởm chết rồi, có chết cô
cũng không gọi.
Cắn môi, nhắm mắt lại, ý là thà chết chứ không
chịu khuất phục, Chu Tự Hàn bị dáng vẻ trẻ con này làm cho vui vẻ, chợt lui ra ngoài, lại đem chân của cô khoác lên trên cánh tay mình, chống
lên, Sở Dĩnh phía dưới bị anh nâng lên thật cao, hạ thân trầm xuống,
nặng nề cắm vào, tay của anh vòng qua nắm xương hông của cô, dùng sức
đâm sâu, tốc độ, lực độ, độ sâu, Sở Dĩnh cảm thấy, mình thật sự muốn anh đâm chọc rồi. . . . .
"Con dế, không gọi, anh liền chen vào em
ba ngày ba đêm như vậy. . . . . ." , Sở Dĩnh cũng cảm thấy bây giờ Chu
Tự Hàn, bởi vì dục vọng bành trướng, vẻ mặt có chút dữ tợn.
Cuối cùng vẫn là Sở Dĩnh nghĩ thông suốt, không nên gây khó dễ cho chính
mình, so với sự chịu đựng, chỉ là cô luôn thắng Chu Tự Hàn, nhếch miệng
hơi thấp giọng khẽ kêu: "Hàn. . . . . ." Thanh âm nhỏ giống như con
muỗi.
Chu Tự Hàn rất không hài lòng, đâm mấy cái, bắt bẻ mà nói:
"Không nghe được, gọi một tiếng nữa." "Chu Tự Hàn , con mẹ nó anh biến
thái." Sở Dĩnh thật sự nổi giận rồi, hướng anh rống lên một câu.
"Anh liền biến thái, bảo bối, có muốn biết biến thái là như thế nào hay
không?" Chu Tự Hàn nói xong, tay chợt lướt qua mông nhỏ của Sở Dĩnh,
ngón tay chen vào bên trong khe hẹp giữa mông, tiến vào một ít. . . . . .
Ý thức được ý đồ của Chu Tự Hàn, đột nhiên mắt Sở Dĩnh trợn to, thân thể kịch liệt giằng co, đáng tiếc bị Chu Tự Hàn giữ cố định, căn
bản không nhúc nhích được, chính là trong một năm ở cùng Chu Tự Hàn, Chu Tự Hàn cũng chưa từng có loại chủ ý này, đây là bãi mìn của cô.
"Chu Tự Hàn nếu anh dám. . . . . . Được, tôi gọi, Hàn,