g, bảo vệ môi trường, nhưng nếu Dĩnh nhi nhà ta mà
hôn một cái, năng lượng sẽ gia tăng gấp bội..." Sau đó hôn cô tới tấp
khiến hai người khó mà dứt nhau ra.
Sự ấm áp ấy lúc đó Sở Dĩnh
không cảm thấy, đến khi mất đi, cô mới biết, mình lại nhớ nhiều đến vậy, cho nên lúc Chu Tự Hàn ôm cô vào lòng, rất giống với cái ấm áp kia,
khiến cô lưu luyến không muốn rời, dù chỉ một lát cũng được nên cô nhắm
mắt lại, mặc cho Chu Tự Hàn xoa xoa bàn tay lạnh lẽo của mình, không cả
buồn nhúc nhích.
Khó có lúc Sở Dĩnh lại dịu dàng ngoan ngoãn như
thế, khiến Chu Tự Hàn càng thương đến tận xương tủy, chưa có lúc nào,
anh lại mềm lòng như vậy, mềm như muốn tan ra đến mức trong lòng sinh ra một ý tưởng kỳ quái là cứ ôm nàng như vậy, cả đời cũng không buông.
John cũng không muốn quấy rầy ông chủ khó khăn lắm mới có được giai nhân
trong lòng, nhưng anh thực sự cảm thấy Sở Dĩnh không bình thường, từ nãy đến giờ, hai mắt cô nhắm tịt, không hề có ý định mở ra, cô đã bị cảm
mấy ngày ròi, lúc đến trường quay đã hơi sốt, vì không muốn làm trễ nải
lịch quay mà cố gắng, hôm nay lại dầm mưa như vậy, trong cái rét tháng
ba năm nay, nhiệt độ cực thấp, đúng là họa vô đơn chí.
Nhìn thấy
lúc này Sở Dĩnh khép nép trong lòng Chu Tự Hàn, John cảm thấy nhất định
là nằm mơ, không thể có thật, vì vậy mới nhắc nhở: "ừm, Chu tổng, Sở
Dĩnh sáng nay hơi sốt, bây giờ có khi nào nặng hơn rồi không?"
Lúc này Chu Tự Hàn mới tỉnh táo lại, đưa tay áp lên mặt cô, sợ hết hồn, trừ đôi tay lạnh lẽo, khuôn mặt cô nóng muốn bỏng, cau mày ôm Sở Dĩnh đứng
dậy, đi thẳng về xe mình.
John sửng sốt đuổi theo nói: "Chu tổng, vẫn còn cảnh quay..." Chu Tự Hàn trừng mắt liếc anh: "Mọi người như
vậy, còn quay cái rắm gì, trợ lý Hứa đi nói với đạo diễn Lý một tiếng,
để Sở Dĩnh quay sau.." Nói xong ôm Sở Dĩnh ngồi vào xe.
Lúc Tôn
Tiểu Bằng chạy lại, xe của Chu Tự Hàn đã ra khỏi trường quay, anh vội
vàng nghe ngóng từ trợ lý Hứa: "Anh Từ, Chu tổng và Sở Dĩnh là...?"
Trợ lý Hứa nhìn hắn một cái, không mặn không nhạt buông một câu: "Thế này
còn chưa hiểu rõ?" Chỉ câu nói này khiến cho lòng Tôn Tiểu Bằng trở nên
lạnh lẽo... Sở Dĩnh được Chu Tự Hàn ôm vào lòng, trong lúc mơ màng cảm giác Lăng Chu đang ôm mình, sự ấm áp đó càng làm cô thêm mơ hồ, không phân biệt nổi
cũng không muốn phân biệt, cô tham lam không muốn rời vòng ôm này, cô
quá lạnh, quá mệt mỏi, để cho cô nghỉ ngơi chút đi, chốc lát là tốt rồi.
Một lát của Sở Dĩnh kéo dài mười mấy tiếng đồng hồ, lúc tỉnh lại nắng ban
mai đã chiếu vào cửa sổ, nhìn quanh một chút lại nhắm mắt, nhất thời
không nghĩ ra được đây là đâu, phòng ngủ bố trí tương đối có phong cách, một mặt cửa kính sát đất, tấm rèm dày bịch được vén gọn hai bên, chỉ
buông lớp lụa mỏng, đập vào mắt là hồ nước xanh thẳm, dưới cái nắng ban
mai ánh lên làn nước vào tận trong cửa sổ, lăn tăn một màu vàng nhạt
trên sàn nhà, rất ấm áp. Nơi này rất đẹp, đẹp đến mức không thật.
Lăng Chu từng nói nhìn cô rất giống gái Giang Nam, trong xương tủy cũng là
cô gái phương Bắc, tính tình cứng rắn nhưng Sở Dĩnh thích nước, thích
mặt hồ xanh biếc phẳng lặng như gương.
Lăng Chu đã từng hứa hẹn,
đến lúc bọn họ đi trăng mật sẽ đi New Zealand, vì nơi đó có nhiều hồ
nhất, mở mắt ra là có thể nhìn thấy hồ, khi đó bọn họ đã tính rất nhiều
chuyện cho tương lai, nhưng rốt cuộc một chuyện cũng không thực hiện
được, cho nên kế hoạch này cũng đổ bể, tình yêu cũng là thứ dễ dàng mất
đi nhất.
Sở Dĩnh ngồi dậy, trên người là một chiếc áo tắm đàn ông rộng, mềm mại, phảng phất mùi vị rất quen thuộc, là nước hoa On Ice mùa hè số lượng có hạn, trừ mùi nước hoa còn có mùi thuốc lá thoang thoảng, đây chắc chắn là thuộc về Chu Tự Hàn.
Chu Tự Hàn? Sở Dĩnh tỉnh
cả người, day trán cẩn thận suy nghĩ, không thể nhớ nổi, chỉ nhớ hôm qua ở trường quay bị dầm mưa, cô lạnh đến mức sắp mất hết cảm giác, cũng
không biết phải quay đi quay lại bao lần, cuối cùng đạo diễn kêu cắt, cô cũng không nhớ rõ, có ai đó ôm mình vào lòng, vòng tay rất ấm áp, rất
quen thuộc, vòm ngực ấm áp ấy lẽ nào là Chu Tự Hàn...
Lúc Chu Tự
Hàn đẩy cửa bước vào, Sở Dĩnh theo bản năng ngẩng đầu kinh ngạc nhìn
anh, chỉ trong chốc lát mà ánh nắng ban mai đã bị ánh sáng gay gắt thay
thế, xuyên qua cửa sổ chiếu lên người Chu Tự Hàn, Sở Dĩnh đột nhiên cảm
thấy, hóa ra người đàn ông này lại cao lớn đến thế.
Sở Dĩnh nheo
mắt, không biết có phải vì ánh nắng không, Sở Dĩnh cảm giác mơ hồ nhìn
thấy sự ấm áp không thể nào thuộc về Chu Tự Hàn.
Chu Tự Hàn cầm
một chiếc khay màu bạc trong tay, bên trên là trứng opla, sandwich, còn
một bát cháo trắng, anh mặc 1 bộ đồ rất bình thường, quần tây vàng nhạt, áo sơ mi trắng, vừa vận động xong, trên trán vẫn lấm tấm mồ hôi, với
một Chu Tự Hàn như vậy, Sở Dĩnh rất xa lạ, xa lạ như thể chưa từng biết
anh, Chu Tự Hàn như vậy vừa đẹp trai, ôn hòa lại tỏa sáng.
Chu Tự Hàn trong trí nhớ của Sở Dĩnh, là một tên đàn ông ngựa đực, âm mưu, xảo trá, bá đạo, thiếu đạo đức, khác hẳn Chu Tự Hàn lúc này, khiến Sở Dĩnh
có phần hoa mắt.
Chu Tự Hàn đặt cái khay lên
