hân một cái: "Còn có thể ở
nơi nào nữa, Đỉnh Phúc Hiên. . . . . ." "Bây giờ anh đi qua đó." Sở Dĩnh còn chưa nói xong, Chu Tự Hàn bên kia đã cúp điện thoại.
Sở Dĩnh vào phòng bao mới phát giác không ổn, không phải Chu Tự Hàn muốn đến đây náo loạn một trận chứ? Sở Dĩnh liếc nhìn người trên bàn, nơi
này đều là nhân vật đức cao vọng trọng, nếu chút nữa tên khốn kia thật
sự náo loạn lên thì cũng không đẹp mặt, không bằng đi ra ngoài chặn anh
ấy trước, đỡ phải đến lúc đó không xuống đài được.
Nghĩ đến chỗ này, Sở Dĩnh tiến tới bên tai ông Nhạc nhỏ giọng nói: "Ông
ngoại, cái đó, cháu có việc nên muốn đi về trước." Ông Nhạc hừ một
tiếng: " Tiểu tử nhà họ Chu tới phải không? Nơi này còn chưa có giải tán đâu, đợi lát nữa hai ông cháu ta cùng về một thể." Ông cụ vừa dứt lời,
cửa phòng bao liền bị đẩy ra từ bên ngoài.
Chu Tự Hàn sải bước đi vào, căn bản không nhìn tới những người khác đang ngồi, mục đích tương đối rõ ràng, xông thẳng tới chỗ Sở Dĩnh, nói với
cô và ông Nhạc: "Cô ấy lập gia đình cũng chỉ có thể gả cho tôi, ông chọn ngày đi!" Quẳng xuống lời nói xong, liền lôi Sở Dĩnh đi ra ngoài.
Những người đang ngồi cũng sửng sốt, ngược lại ông Nhạc nở nụ cười, coi
như tiểu tử này hiểu nhanh, chậm chút nữa, Dĩnh Nhi thật sự không có
chuyện gì với anh ta nữa. .
Sở Dĩnh bị Chu Tự Hàn kéo ra tới trên xe mới phục hồi tinh thần lại:
"Chu Tự Hàn, làm sao anh cũng đi theo ông ngoại em đùa giỡn hả?" Chu Tự
Hàn hừ một tiếng: " Không phải là anh đùa giỡn, anh nghiêm túc, anh đã
nghĩ kĩ rồi, dù sao hai chúng ta cũng phải ở chung một chỗ, kết hôn cũng rất tốt."
Sở Dĩnh bình tĩnh nhìn anh thật lâu: "Nhưng em không có lòng tin." Chu
Tự Hàn ôm lấy cô: " Bảo bối, anh cũng cảm thấy hôn nhân không quan trọng bao nhiêu cả, nói trắng ra là, chỉ là một tờ giấy thôi, nhưng người nhà em quan tâm tới tờ giấy này, mới có thể cho em ở lại bên cạnh anh, nói
nghiêm túc, cả đời quá dài, có quá nhiều thứ chúng ta cũng không thể
khống chế hết được, cho nên anh không thể cam kết cả đời, nhưng bây giờ
vào giờ khắc này, anh muốn đi qua thiên trường địa cửu với em, em nói
đây có phải là tình yêu mà mọi người vẫn hay nói không?"
Tình yêu, Sở Dĩnh chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày đem hai chữ này đặt ở trên người cô và Chu Tự Hàn, nhưng khi Chu Tự Hàn nói ra khỏi miệng, Sở Dĩnh chợt phát hiện, cũng không có bài xích như tưởng tượng vậy, mà ánh sáng trong ánh mắt Chu Tự Hàn lần lượt đổ xuống như sợi tơ tằm, vậy mà
rung động cô như vậy.
Cảm tính vĩnh viễn là nhược điểm của phụ nữ, Sở Dĩnh bị ánh mắt của Chu
Tự Hàn làm xúc động, hẳn là một chữ đều nói không ra những lời cự tuyệt
kia được, có lẽ căn bản là chính cô cũng không muốn cự tuyệt, có loại
tình yêu như bọn họ sao, từ đầu đến giờ, giữa bọn họ giống như không hề
liên quan tới tình yêu, nhưng cuối cùng lại đi đến hôn nhân trên tình
yêu, lại nói có chút châm chọc.
Sở Dĩnh nằm ở trên giường lăn lộn khó ngủ, mở mắt ra, nhìn Chu Tự Hàn
bên cạnh một chút, anh đã ngủ rồi, ngược lại người này tâm lớn, ăn no
rồi ngủ, nói nhiều lời tình cảm ở bên ngoài Đỉnh Phúc Hiên như vậy, ôm
cô về tới nhà còn làm tình được, sau khi phát tiết toàn bộ tinh lực, ngủ lăn quay như heo. .
Sở Dĩnh suy nghĩ, tình yêu đối với Chu Tự Hàn mà nói, xem ra chính là
không muốn chia tay với cô, có thể làm tình quang minh chính đại, yêu,
trong lòng Sở Dĩnh tình yêu cũng rất đẹp đẽ, mơ mộng, duy nhất, hai
người xem tình yêu như trống đánh xuôi kèn thổi ngược thế, làm sao có
thể đạt được thống nhất.
Nghĩ tới những việc này, Sở Dĩnh cũng không khỏi lắc đầu bật cười, nói
tình yêu với Chu Tự Hàn, còn không bằng làm cho tình yêu cút đi thì
thiết thực hơn một chút, nhưng hiển nhiên, ông ngoại nhà cô vừa vặn trở
thành một người làm chuyện đứng đắn, căn bản không để ý tới suy nghĩ của cô, để cho người ta sắp xếp gặp mặt cùng nhị lão nhà họ Chu.
Thời điểm hôn sự của hai người được nhắc tới trong chương trình tin tức, cũng truyền ra tin tức, Sở Dĩnh nằm trong danh sách đề cử giải diễn
viên mới xuất sắc nhất với vai diễn Thanh Liên trong lễ trao giải Kim
Phượng năm nay, bộ phim cũng được đề cử ở các hạng mục giải thưởng khác
như đạo diễn xuất sắc nhất, vũ đạo đẹp nhất, âm nhạc xuất sắc nhất, Lý
Xuyên được đề cử cũng không mới mẻ, nhưng Sở Dĩnh là người mới mới xuất
hiện, nên trở thành một tin giật gân.
Vì vậy tin giật gân, xì căng đan không dễ dàng chìm xuống lại bị xào lên lần nữa, mà đồng thời thân thế của Sở Dĩnh cũng được truyền thông chú ý đến: "Cô bé lọ lem vốn là công chúa, diễn trong Thanh Liên, Sở Dĩnh
cũng làm trò bên ngoài." Trong nháy mắt, tất cả trang đầu của các báo
giải trí cũng tràn đầy loại tựa đề này.
Tin tức nhà họ Nhạc là vọng tộc ở Giang Nam sắp kết thân với nhà họ Chu
cũng nối gót tới theo, Sở Dĩnh trở thành nhân vật nổi tiếng nhất trong
thời điểm này, cũng may khu biệt thự có thiết bị bảo an nghiêm mật,
nhưng vẫn có rất nhiều phóng viên canh giữ ở bên ngoài biệt thự, mây giờ Sở Dĩnh ngay cả cửa cũng không dám ra ngoài rồi. .
Chu Tự Hàn lại ôm cô cười nói: " Rốt cuộc bảo