ghế salon, sống lưng có
chút cứng ngắc, nhưng ánh mắt vẫn nhìn cô thật sâu, chuyên chú như vậy,
tham lam như vậy. . . . . .
Lăng Chu nghĩ, đời này Dĩnh Nhi vĩnh viễn cũng sẽ không là của anh, thậm chí qua hôm nay, anh cũng không biết còn có thể nhìn thấy cô hay không, Lăng Chu không thể đem ánh mắt dời đi khỏi người cô, dù là chốc lát,
cô ấy rất đẹp, trong trí nhớ, cô luôn núp ở trong ngực anh, trong đầu
đầy ý niệm muốn làm hiền thê lương mẫu, gả cho anh, sinh mấy đứa bé, nhà của bọn họ bố trí như thế nào, khăn trải bàn màu gì, bàn ăn dạng gì,
rèm cửa sổ dạng gì. . . . . .
Lăng Chu nhớ mỗi một câu cô nói qua, cho dù đã qua lâu như vậy, những
cảnh tượng đó vẫn rất rõ ràng, chân thật giống như mới xảy ra ngày hôm
qua, nhưng giữa hai người cũng đã cách xa, nhìn qua gang tấc cũng đã là
chân trời.
Trước kia Lăng Chu không tin số mệnh, nhưng hiện tại anh tin rồi, rất
nhiều việc đều là mệnh, nhất định vận mệnh của anh chỉ có thời gian sáu
năm, yêu cô, phải có cô, nhưng anh cũng biết, cô sẽ ở trong lòng mình cả đời, anh thiếu cô rất nhiều, chỉ sợ cả đời anh cũng trả không nổi.
Trương Phàn nhìn hai người một cái, xoa xoa tay, cũng không biết nên xử
lý như thế nào, chỉ có thể đi tới phòng bếp tìm Lưu Giai, Lưu Giai vẫn
có biện pháp, ra ngoài cười ha ha nói: "Vừa đúng lúc tới rất đầy đủ, hôm nay mình xuống bếp, cũng coi như bạn học cũ chúng ta tụ hội gặp gỡ, Sở
Dĩnh, cậu muốn đứng không thì không thể được, giúp hái rau một tay đi!
Hai chúng ta dọn bàn. . . . . ." Không khỏi chìa tay đem Sở Dĩnh kéo vào phòng bếp.
Đóng cửa lại liền hỏi cô: " Sao hôm nay cậu lại tới đây hả hả ?" Sở Dĩnh không lên tiếng ôm cánh tay nhìn cô ấy, ánh mắt Lưu Giai lóe lóe :
"Nhìn mình như vậy làm gì? Mình cũng trưởng thành rồi, cũng cần có
phương diện nào đó, đây là khỏe mạnh bình thường, nhìn hai bên một chút, bên cạnh chỉ còn sót lại Trương Phàn không đứng đắn không ai muốn như
vậy, cho nên liền. . . . . ." Sở Dĩnh tiếp lời của cô ấy nói: "Cho nên
liền căn cứ theo nguyên tắc phù sa không chảy ra ruộng ngoài, đem anh ta thu về để chính mình dùng đúng không?"
Lưu Giai cười hai tiếng: "Ách, cơ bản cũng là ý này, dù sao tuổi của
chúng ta, cũng không phải là những nam nữ sinh nhỏ tuổi kia, không phải
nói tình yêu cái gì, muốn tiếp cận là tiếp cận được. . . . . ."
"Lưu Giai nói gì vậy? Muốn tiếp cận với ai thế ? Đêm hôm đó cô cũng
không nói như vậy. . . . . ." Trương Phàn từ bên ngoài thò đầu vào, bị
Lưu Giai đè đầu lại đẩy đi ra ngoài: "Phụ nữ nói chuyện, đàn ông dính
vào làm cái gì hả?" Mặt có chút hồng đáng ngờ.
"Đêm hôm đó, buổi tối ngày nào đó là cậu tự mình khai báo, hay là phải
để mình nghiêm hình bức cung?" Sở Dĩnh không bị lừa chút nào, mặt Lưu
Giai đỏ hồng: "Được, được, lát nữa sẽ nói lại với cậu được chưa?" Liếc
bên ngoài một cái, nhỏ giọng nói: " Sao Chu bá vương nhà cậu lại cam
lòng đem bảo bối nhà anh ta thả ra ngoài rồi, không sợ bị người xấu lừa
chạy mất hả?”
Sở Dĩnh vỗ cô ấy một cái: "Anh ấy tới công ty rồi, gần đây rất bận rộn,
sao Lăng Chu cũng ở nhà cậu vậy?" Lưu Giai thở dài: "Hai ngày nay anh ấy đều ở nơi này, ngủ trên sofa ở phòng khách, thật sự xem nhà mình thành
phòng làm việc, nhà cũng không về, nhà trọ cũng không về, Sở Dĩnh, thật
ra thì tình cảnh của Lăng Chu cũng không dễ dàng gì, cha anh ấy làm
chuyện thất đức, ác giả ác báo cũng đúng, nhưng Lăng Chu trêu chọc ai
đây, còn nữa, hai người các cậu quả thật chính là Romeo và Juliet phiên
bản hiện đại."
Sở Dĩnh nhíu nhíu mày: "Nói mò gì vậy, thật ra thì tâm tình của mình
cũng rất phức tạp, chuyện qua lâu như vậy rồi lại lật ra lần nữa, giống
như rất nhiều chuyện cũng thay đổi không giống nhau, thanh xuân, tình
yêu, năm tháng, Giai Giai, hiện tại mình cảm thấy có chút mơ hồ, có phải mình đã già hay không?"
Lưu Giai cười vui vẻ một tiếng: "Mau thôi đi, mình còn già hơn cậu." Nói xong chống cằm của cô nâng lên, làm ra bộ dạng lỗ mãng, suy nghĩ một
hồi lâu: "Chậc, chậc, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này một chút, ai có thể
nhìn ra cũng đã 28 tuổi rồi, biết trên web bình luận thế nào không,
thanh thuần bao gồm cả quyến rũ, một đại mỹ nữ khó tìm thấy trong mấy
chục năm nay, đại mỹ nữ tới đây, để gia thơm một cái nào." Nói xong thật sự tiến gần lên hôn một cái.
Sở Dĩnh bị cô ấy chọc cười, đẩy cô ấy ra, chỉ chỉ phía sau: " Sôi rồi,
hầm cách thủy cái gì vậy, còn rất thơm." Lưu Giai tắt bếp: "Canh xương
bò, Trương Phàn kéo mì ăn ngon nhất, dùng máy ép sợi mì, ở nhà cũng có
thể làm, câu nói kia nói thế nào nhỉ, muốn bắt được lòng của một người
đàn ông, thì phải bắt được dạ dày của anh ta, còn nhớ rõ trước kia,
Trương Phàn đối với mình là dạng gì, hiện tại đóng cửa lại hiền lành,
giống như con mèo lớn, chính là ăn cơm mình nấu quen rồi, buổi tối đến
giờ liền chạy tới nơi này, mình nấu cơm anh ấy rửa bát, buổi tối thích
hợp vận động một chút, Sở Dĩnh, mình rất hài lòng với cuộc sống như thế, thật đấy."
Sở Dĩnh có chút sững sờ, trên mặt Lưu Giai có loại cảm xúc nhàn nhạt mà
rực rỡ, Sở Dĩnh cảm thấy, có lẽ đây chính là hạnh p