cô, tất cả đều nhớ kĩ cho cô.
Hữu An hướng về nữ bóng lưng Khổng Tước so ngón giữa, sau mới đi làm công việc của một nhân viên quèn, haizzz, đó là photocopy.
Photo, pha trà rót nước, mua cơm hộp, đưa hồ sơ đến các tầng lầu. . . . . . Không sai, công việc mà cô Vu Hữu An làm chính là loại việc nhỏ nhặt như hạt đậu đó, nhưng là bất kì việc gì cô đều làm tốt nhất có thể, đến ngay cả mua cơm hộp cũng không ngoại lệ, cô vì muốn được người trong lòng liếc nhìn một cái, nhưng anh ta lại không bao giờ nhìn đến cô?
Quay đầu a, liếc nhìn cô một cái a.
Đã đến giờ ăn cơm trưa, Hữu An nhìn theo bóng lưng rời đi của Tưởng Kiện Văn, cổ cô đều đã duỗi đến trạng thái dài nhất, người đó cũng không quay đầu.
Aizz—— có tràn trề thất vọng a.
"Cậu thích anh ta!" Một giọng nói đột nhiên xuất hiện.
Hữu An liền phát hoảng, phút chốc xoay người lại, nhìn thấy bên cạnh cô có thêm một người, tên quỷ đáng ghét kia là Trần Bách Thành, hắn lách đến bên cạnh cô, cùng cô đứng ở bên cửa sổ.
Hắn nhìn thấy Hữu An dùng ánh mắt dán chặt lên người tên đàn ông kia.
"Bộ dạng không tệ, bộ dáng con người, ánh mắt cậu cũng không tồi, nhưng loại đàn ông có sự nghiệp thành công như thế sẽ thích loại vịt con xấu xí như cậu sao? Loại đàn ông độc thân hoàng kim này, có rất nhiều rất nhiều rất nhiều mỹ nữ nhòm ngó tới, cậu thứ nhất không sắc đẹp, thứ hai không dáng người, cậu lấy cái gì để so với người khác a?"
"Xé miệng cậu ra bây giờ." Hữu An quay người lại liền lấy tay kéo hai bên gò má Bách Thành, đem mặt của hắn biến thành G.G Long. Ai kêu cái miệng của hắn độc dữ vậy, cứ mở miệng là chê cô, sao hả, kiếp trước cô nợ hắn hay sao? Hừ, tức chết a.
"Tớ có nói qua muốn so sánh với người khác sao?" Tên mồm rộng này, sợ việc cô thầm mến trưởng phòng không có người biết sao, cần gì nói lớn tiếng như vậy!
"Cậu tới làm quái gì ?" Rất lớn tiếng gào lên với hắn một câu, cô tại sao phải sợ hắn chứ?
Quả nhiên, đề tài Bách Thành lập tức bị thay đổi, "Thật nhàm chán, thuận tiện đến thăm cậu." Miệng bị kéo ra khép lại không được, hắn há mồm nói chuyện liền văng nước miếng lên đầy mặt Hữu An.
Bẩn muốn chết. Hữu An vội buông tay ra, dùng tay áo quệt quệt mặt.
"Nhàm chán không biết đi tìm bạn gái cậu xem phim, tán gẫu giết thời gian hả, tìm tớ làm chi?" Hữu An ghét bỏ hắn vung vung tay lên, giống như kiểu đuổi ruồi, cô muốn hắn biến đi, đừng đến đây phiền cô, cô cũng không rảnh cùng với tên vô công rỗi nghề này tám, ách, tuy rằng kỳ thực cô cũng thật rảnh rỗi a.
"Tớ lấy đâu ra bạn gái a?"
"Cô gái lần trước đó?"
"Lần trước người nào a?" bạn gái của hắn nhiều như quần áo, đếm đều đếm không xuể, giống như cô, thô lỗ như đàn ông, hai mươi mấy năm qua, cũng chưa thấy qua cô dẫn một người bạn trai nào về nhà;— ngoài hắn ra, aizz, hắn thay Hữu An cảm thấy thật đáng buồn.
"Chính là lần trước tớ đi tới nhà cậu, không cẩn thận nhìn thấy cô ấy đè trên người cậu, cởi quần áo cậu ra đó."
Kỳ thực lần đó không phải là không cẩn thận nha, hắn cùng bạn gái ì ạch ì ạch, chỉ kéo rèm cửa sổ không đóng cửa sổ, cô tắm sạch sẽ xong đi từ phòng tắm ra, nhìn ra ngoài cửa sổ là thấy liền, một màn nóng bỏng, đáng giận là cơn gió ở ngoài ngõ của bọn họ, có cơn có, có cơn không hại cô không được xem hết rất nhiều cảnh nóng bỏng.
Cô đối đối với vấn đề tình dục luôn luôn rất hiếu kỳ, nhưng chị hai đối với các cô em gái của mình quản giáo rất nghiêm, đừng nói phim A , ngay cả truyện sắc, chị hai đều không cho các cô chạm vào, thật sự quá vô sỉ, như vậy những điều cô nên hiểu tất cả đều không hiểu.
Trước kia các bạn học nói đến chuyện tình dục đều là nước miếng tung bay, chỉ có cô mỗi lần gặp được loại đề tài này liền lảng tránh, rất sợ bị các bạn biết được kỳ thực cô vẫn là xử nữ, vậy thì rất bẽ mặt a.
Hiện tại tốt hơn a, A Bách nguyện ý cùng bạn gái hắn diễn vở đại chiến tình ái để cô xem, cô làm gì có đạo lý không xem chứ. Cô leo qua cửa sổ, sải bước nhanh chân, liền trèo lên cửa sổ đối diện.
Đây chính là tính ưu việt của căn nhà lâu năm, phòng cháy ở ngõ hẻm hẹp đáng thương, người chân tay dài bước vài bước là nhảy qua được, căn bản không cần rất nhiều khí lực, cửa sổ này chính là con đường tắt mà từ nhỏ cô cùng A Bách hai người bọn họ tiến vào phòng của nhau, thật tiện lợi, chỉ là không nghĩ tới sau khi lớn lên, cửa sổ này còn có thể cung cấp cô một loại công năng khác, bất cứ lúc nào cũng có thể rình coi cảnh giường chiếu của A Bách.
Ngày đó cô liền nhoài người trên cửa sổ xem.
Cô nhìn thấy một bóng lưng khêu gợi, cô gái kia có tấm lưng trơn bóng trắng nõn, tóc dài xinh đẹp như thác nước, mà cô ta liền ngồi quỳ ở trên người A Bách.
Cô nhìn thấy A Bách dùng tay nắn bóp ngực cô gái kia, ai ôi, háo sắc a. Hiện tại Hữu An nghĩ đến hình ảnh đó còn mặt đỏ tim đập.
Không nghĩ tới tên nhóc từ nhỏ đi theo sau mông cô, lót tót chạy theo cô đã dần lớn lên theo năm tháng, còn động tay động chân với phụ nữ nữa.
Nhưng mà, sau đó thì sao?
Nói thực, ngoài sờ ngực ra thì không còn cái gì về sau nữa, bởi vì cô lúc đó rình xem rất chuyên chú, mà bọn họ lại đưa lưng ra phía cô, cho n