g hồ ly tinh đang muốn câu dẫn đàn ông, thế nào, muốn định ở chùa ăn lộc phật hả.
Ha, cô ta muốn, cô ta còn phải xem xem Vu Hữu An cô đây có chịu hay không, không vì điều gì khác, đơn giản là thân phận hiện tại của cô là mẹ của Trần Bách Thành, hiện tại cô lớn nhất.
Cổ họng Hữu An căng lên chút, "Bách Thành."
Bách Thành lập tức chạy tới."Mẹ, mẹ muốn làm gì?"
"Mẹ muốn đi tiểu."
"Đi tiểu!" mặt Bách Thành nhăn lại, bởi vì mẹ hắn làm sao có thể dùng sử dụng loại ngôn ngữ của con nít hay dùng a, đây không giống như lời nói được nói ra từ một người mẹ, nhưng bác sĩ đã kiểm tra qua não của mẹ, đầu óc không có vấn đề a.
"Mau , mẹ mắc lắm rồi." Hữu An thúc giục hắn.
Bách Thành đành phải vội vàng kêu cô bạn học cũ dẫn mẹ mình đi toilet, Hữu An còn cố ý làm khó dễ người ta, nói cô hành động không tiện, không muốn ngồi bồn cầu.
"Không ngồi bồn cầu thì làm sao đi tiểu?"
"Bác muốn dùng bô."
"Á." Cô bạn học cũ thấy cũng được, thế là lấy ra cái bộ mà hộ lý hay dùng, cô ta đỡ " mẹ Trần " đi nhà cầu, mà Hữu An thì thật tồi tệ tiểu lên một tay của cô y tá.
Cô ta cảm thấy bẩn muốn chết, nhưng trở ngại người bệnh lại là mẹ của đối tượng mà chính mình ngưỡng mộ, cô ta đành phải nhẫn nhịn cơn bực không phát tác, mà Hữu An nhìn thấy cô y tá tức giận đến nỗi gương mặt đều đang run rẩy, cũng không dám phát tác, thì rất khoái trá.
Cô còn cố làm ra vẻ mặt thật có lỗi, nói xin lỗi, "Bác sao lại không cẩn thận như vậy, cô Vương, cô không lấy làm phiền lòng chứ." Cô vội vã muốn nắm lấy xe lăn nói muốn đi lấy giấy vệ sinh cho cô chà lau tay.
Cô bạn học y tá kia vừa mới nói không cần phiền toái, một giây sau Hữu An liền đem cái bộ đựng nước tiểu đụng ngã, bây giờ thì hay rồi, nước tiểu chảy đầy ra toilet, lúc này ai sẽ thu dọn?
Sắc mặt cô y tá đều đã tái đi.
Hữu An nhìn ra được cô y tá kia cực kì khó chịu, thế là cô định lên tiếng phủ đầu, trước tiên bật khóc, nhưng lại khóc đến long trời lở đất, kinh thiên động địa.
Bách Thành vội vàng chạy tới xem đã xảy ra chuyện gì.
"Mẹ làm đổ cái bô nước tiểu." Giả bộ ra biểu cảm đáng thương vô tội, Hữu An biểu hiện ra vẻ hết sức có lỗi.
Bách Thành an ủi mẹ nói: "Không sao hết, mẹ cũng không phải cố ý ."
A ha, thật xin lỗi, bởi vì cô chính là cố ý."Vậy làm sao bây giờ? Mẹ luôn vụng về chân tay như thế, khiến cho cô Vương phải chăm sóc một bệnh nhân như mẹ thế này, cô nhất định thật chịu ủy khuất a."
"Không đâu, bác gái, việc này con thường thường làm ở bệnh viện, không ủy khuất, thật sự, con một chút cũng không cảm thấy ủy khuất, cho nên xin bác không cần để ở trong lòng, như thế con sẽ cảm thấy áy náy." Gương mặt cô bạn học cũ đang co giật thoáng hiện ra một nét cười.
"Nói cũng đúng a, bác tại sao phải cảm thấy có lỗi, dù sao các con làm công việc chăm sóc bệnh nhân này cũng chính là giúp bệnh nhân dọn phân dọn tiểu, đây vốn chính là công việc của con, bác tại sao phải cảm thấy tự trách? Con nếu như đã muốn tới nhà chúng tôi chăm sóc, vậy thì nên chuẩn bị tâm lý giúp bác thu dọn những thứ ô uế đó, dù sao trong nhà chúng ta cũng chỉ có bác và con trai, bác làm đổ những thứu không sạch sẽ ra nhà không lẽ lại đi kêu con trai bác đi thu dọn?"
Hữu An nói ra một câu nói liền chặn đứng việc cô bạn học cũ ngượng ngùng muốn Bách Thành giúp đỡ, dù sao bá mẫu nói cũng không sai, cô nhận tiền của người ta, liền phải giúp người ta làm việc, nào có đạo lý lấy tiền lại không làm việc.
"Anh Bách Thanh, để em dọn cho."
"Mẹ!" Bách Thành kháng nghị. Hắn nhìn ra được mẹ căn bản chính là có ý định gây khó dễ cho cô bạn học cũ này.
"Mẹ vì sao phải làm như vậy?" Bách Thành đẩy xe lăn ra bên ngoài, thứ nhất có thể để mẹ phơi ánh nắng mặt trời; thứ hai hắn có chút chuyện muốn nói riêng với mẹ, nhưng, làm sao mà biết lúc hắn đẩy bà ra đến đây, bà liền che che lấp lấp, cuối cùng còn dứt khoát gọi hắn đứng ở trước mặt bà, giúp bà chắn ánh nắng mặt trời.
Hắn nói cho cô nghe, cô phải sưởi nắng nhiều hơn, cô lại nói với hắn, phơi nhiều làn da sẽ bị đen, như vậy sẽ rất xấu a.
"Xấu! Mẹ đều đã hơn bốn mươi tuổi rồi, sao còn ham đẹp dữ vậy?"
"Hơn bốn mươi tuổi sẽ không thể thích làm đẹp hả!" Hữu An cảm thấy Bách Thành thật sự là tên con nít không hiểu chuyện. Thích chưng diện là không phân tuổi tác, huống chi người hơn bốn mươi tuổi là mẹ hắn, cũng không phải là cô, tóm lại cô chính là không muốn phơi nắng.
"A Bách."
"Dạ?"
"Con giúp mẹ vừa đẩy vừa chạy được không?"
"Vì sao phải làm vậy?"
"Bởi vì mẹ luôn luôn muốn thể nghiệm cảm giác ngồi trên xe lăn đua xe." Hữu An nói ra được cực kì thuận miệng.
Làm ơn đi, phải biết rằng ngồi đẩy xe lăn đua xe, đó rất mệt người a! Hắn mới mặc kệ. Bách Thành quả quyết cự tuyệt, huống chi hắn đẩy mẹ ra đây là có chính sự muốn nói.
"Mẹ, mẹ làm chi khắc nghiệt thế với bạn con, đối xử tệ với cô ấy như thế?" Bách Thành vẫn cảm thấy mẹ hắn từ sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, liền trở nên là lạ, trước kia mẹ hắn sẽ không giống hôm nay làm khó dễ người khác như vậy.
"Con nhìn ra được a!" Hữu An liền phát hoảng, bởi vì cô vẫn cảm thấy cô che giấu rất khá nha.
"Mẹ biểu hiện
