ên rất nhiều màn phấn khích của bọn họ làm cô nhìn không được, bởi vì nhìn không thấy, cho nên cô càng xem càng gần, càng xem càng gần, cô bất tri bất giác đi tiến vào phòng A Bách, cuối cùng còn nằm sấp dưới bên giường xem người ta làm, có thể nghĩ là biết, lúc đó A Bách nhìn thấy mặt cô, sao còn làm nốt động tác được, cho nên cuối cùng hai người bọn họ không giải quyết được nhu cầu.
Đáng tiếc nha! Đến bây giờ Hữu An vẫn cảm thấy hai người bọn họ lúc đó không làm xong chuyện ấy, thật sự là là một chuyện khiến người ta nuốt hận.
"Cậu nói cô ta à?" Bách Thành hiện tại mới nhớ tới Hữu An nói tới ai."Sớm đã over."
"Vì sao?"
"Bởi vì tớ sắp nhập ngũ."
"Chính là cái gọi là binh biến? Cô gái kia thật sự vô lương tâm." Hữu An thay hắn cảm thấy căm phẫn bất bình. Nói chứng, A Bách còn có thể không phải đi tham gia quân ngũ kìa, cô ta liền thay lòng đổi dạ đi yêu người khác, thật sự là rất không có nhân phẩm rồi."Tình yêu như vậy không chịu nổi thử thách, chia tay sớm một chút để cậu bớt lãng phí tình phí, cuối cùng khỏi rơi vào tình trạng dã tràng xe cát biển Đông." Hữu An rất có nghĩa khí khuyên bảo hắn, sợ Bách Thành nghĩ không thông suốt.
Cuối cùng cô còn rất có học vấn phán cho một câu danh ngôn, nói cái gì như kiểu thiên nhai chỗ nào không cỏ thơm, làm gì phải chỉ yêu mến một bông hoa. Mà Bách Thành thì sao?
Làm ơn đi, hắn căn bản không nghiêm trọng như trong sự tưởng tượng của cô vậy, hắn yêu đương trước nay rất tốc đọ, bạn gái tới cũng nhanh cũng đi mau, một đoạn cảm tình còn chưa đạt đến giai đoạn nghiêm túc, hai người liền đã lên giường, đã chia tay.
Bên người hắn rất nhiều người đều là kiểu những cô gái như thế, cũng chỉ có Hữu An bông hoa kì lạ này là không giống với những cô gái khác, đối với tình yêu rất nghiêm túc đến nỗi đơn thuần đến bước này, mà hắn vừa mới nhìn thấy ánh mắt khẩn trương mang theo sự khát vọng theo đuôi bóng lưng một người tên đàn ông, hắn mới bừng tỉnh ngộ, thì ra thời đại này vẫn có người chơi trò chơi yêu thầm! Hôm nay hắn thật sự là mở mang tầm mắt rồi!
Hắn nhìn Hữu An, không nhịn được cười lên.
Nụ cười của hắn khiến Hữu An cảm thấy tức. Hắn rảnh rỗi quá hén mà lại "Bật cười" lung tung, hình như là cô làm chuyện ngu xuẩn gì đó mà ngay cả mình cũng không biết.
"Cậu rốt cuộc đến đây làm chi ? Nói rõ ràng ra, đừng có giở cái trò ái muội ra đây, khiến cho người ta nhìn mà cảm thấy ghét." Hữu An cực kỳ bực dọc khi nhần thấy biểu cảm này, bởi vì, bởi vì. . . . . . Cô hôm nay mới phát hiện, muốn chết a, bộ dáng A Bách cười rộ lên thật sự rất điển trai.
Hắn chính là là dựa vào cái bản mặt này mà đi dụ dỗ con gái nàh người ta sao? Hữu An đột nhiên phỉ nhổ vào vẻ đẹp trai bề ngoài của Bách Thành, cô còn mắng hắn, "Không biết xấu hổ cậu đáng đời bị bạn gái đá." Cô ác miệng thấy người khác gặp nạ còn không tha nữa.
Hắn cũng không bị lời của cô gây tổn thương a, oh, kỳ thực là có một chút thôi, nhưng da mặt hắn rất dày, không để ý đến sự tổn thương cỏn con ấy, hắn căn bản không thèm để ý Hữu An ác miệng với hắn, bởi vì miệng của cô từ nhỏ đều ác liệt như thế, chuyên chửi hắn, hắn quen rồi.
"Đi thôi, tớ mời cậu ăn cơm." Hắn thật tự nhiên dắt tay cô, Hữu An cũng bất giác thấy có gì đó không ổn, cô chính là chuyện bé xé ra to, bởi vì hắn muốn mời cô ăn cơm nha!
Cô sợ hãi nhìn hắn.
Biểu cảm trên mặt cô khiến hắn buồn cười."Cậu làm quái gì bày ra khuôn mặt này a, rất giống như người ta mời cậu ăn cơm chính là Tuệ tinh va trúng Địa Cầu vậy, thế nào, sợ tớ không có tiền, dẫn cậu đi ăn cơm không trả tiền sao?"
"Tớ không sợ, tớ là sợ cậu dẫn tớ đi ăn cơm xong, là muốn lừa tớ mời cậu."
"Nghĩ tớ xậu tệ vậy hả!"
"Cậu cũng không phải chưa làm qua loại sự tình này." Cô nhớ lại chuyện lúc không biết mấy tuổi, hắn đã từng bắt cô đi mời hắn ăn kem.
"Chuyện đã lâu vậy rồi , cậu còn nhớ rõ!"
"Đương nhiên nhớ rõ a."
Phải biết rằng cô là cô nhi không cha không mẹ, 10 tệ kia chính là cô giúp bạn học làm bài tập mới kiếm được tiền tiêu vặt, A Bách chết tiệt không lương tâm, vậy mà còn ăn chặn hết của cô.
Đó là một đoạn trí nhớ tăm tối nhất trong thời thơ ấu của cô, bởi vì cô không nghĩ tới được rằng một người thoạt nhìn trung hậu thành thật, bộ dạng nhỏ yếu lại không cáu kỉnh như A Bách cũng dám lừa cô, đương nhiên sau sự việc đó làm cho cô hiểu được chân tướng hắn, cô hung hăng K A Bách.
Ngừng một trận, thẳng đến khi A Bách dâng ống heo Tiểu Trư của hắn ra bù, vụ án này mới kết thúc.
Ngày đó cô cầm ống heo Tiểu Trư của A Bách về nhà, dùng kéo cắt bỏ miếng plastic dưới bụng Tiểu Trư, từ bên trong đổ ra tiền xu tổng cộng có 93 cái 10 tệ, tương đương với 930 tệ chẵn, ngày đó cô vui vẻ muốn chết a, bởi vì khi đó trường học bọn họ vừa khéo muốn đi du lịch mùa thu, cô không có tiền nộp, vốn không thể đi, mà Tiểu Trư của A Bách đã cung cấp tiền đủ để cô nộp tiền rồi vẫn còn dư một ít ăn chơi, cho nên cô sẽ không so đo với A Bách việc hắn lừa cô dẫn hắn đi ăn kem, chẳng qua chuyện cô từng đã bị hắn lừa đối với cô mà nói là vết đen trong đời.
Hắn dám lừa cô! Hơn nữa cô vậy mà thật đúng bị hắn lừa!
