Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326561

Bình chọn: 9.5.00/10/656 lượt.

... Tên cô ta là gì nhỉ?” Sean quay sang Miles, búng ngón tay.

“Caitlin”, Miles đáp.

“Caitlin, phải. Cô ấy kể về Miles, rồi tay chơi ghita chính của Rumors đã tìm địa chỉ nhà bố mẹ cậu ta cho em. Rồi lúc em chọc thủng tầng hầm kiên cố và nhìn trình bảo vệ màn hình máy tính của Miles, em biết đây chính là người mình cần.”

“Trình bảo vệ màn hình máy tính nào?”, Erin hỏi.

“Đoạn video dài bốn giây về Cindy, đang hôn gió. Chạy đi chạy lại”, Sean đáp. “Tôi nín thở.”

Miles cúi gằm giữa hai bờ vai vụng về của cậu ta. “Hừm. Đừng kể với mọi người chuyện đó”, cậu ta lầm bầm. “Đó là chuyện riêng tư.”

“Hoàn toàn ủng hộ, Miles”, Connor lên tiếng.

Davy cằn nhằn. “Nó chẳng chịu nghe đâu, sao em nói thế?”

“Này, chúng ta đang cùng phe đấy”, Sean phản đối. “Ngoài ra, anh trai tôi không giỏi công nghệ như cậu, Miles, nhưng anh ấy hiểu rõ cảm giác không với tới một cô gái...”

“Im đi, Sean”, giọng Connor yếu ớt nói. “Hôm nay em làm anh phát điên đấy. Anh biết em đang kiệt sức, nhưng chỉ cần một lần mỉa mai như thế...”

“Được. Em sẽ chú ý. Thư giãn nào, Con”, Sean dỗ dành. “Bât luận thế nào, Miles cũng là khám phá lớn nhất của em. Khi chúng ra tìm ra em gái cô, cô ấy nợ cậu ta lòng biết ơn nồng nhiệt. Cô hãy bảo cô ấy là tôi nói thế.”

“Tôi sẽ cân nhắc”, Erin từ tốn nói. “Vui lòng tiếp tục đi.”

“Miles là người phụ trách âm thanh cho nhóm Vicious Rumors và là người hâm mộ trung thành của Cindy. Cô muốn biết chuyện gì xảy ra với một cô gái à? Hãy hỏi người đàn ông đang ghen”, Sean nói. “Thậm chí Miles còn cho tôi biển số xe của con Jag nổi tiếng, và tôi lập tức chuyển cho Davy.”

Cả Connor và Erin đều quay sang Davy. “Và?”

“Chiếc xe thuộc về một gã tên William Vaughn”, Davy đáp. “Một tên trộm bần tiện, ghê tởm bị truy nã từ lâu, mọi người có thể xem qua”, cậu ta ném ra một file tài liệu. “Lúc nào rảnh rỗi. Anh đã kiểm tra tất cả địa chỉ tìm được, nhưng đều quá hạn. Một trong số bà chủ nhà cũ của gã nói bà ta không thấy gã hai năm nay và cầu Chúa không phải trông thấy gã lần nữa, cho dù gã vẫn đang nợ tiền bà ta.”

“Em biết gã đó là đồ cặn bã. Ngay từ đầu em đã biết thế. Em đã rạch lốp xe của thằng khốn đấy một lần.” Mắt Miles lóe lên thù hận. Cậu ta do dự và bắn một cái nhìn lo lắng sang Erin. “Ừm, chết tiệt. Xin lỗi.”

“Không sao, Miles”, cô bảo cậu ta. “Tôi mừng vì cậu đã rạch lốp xe của gã.”

Cậu ta cúi đầu e thẹn và bắt đầu xé nhỏ từng mảnh giấy ăn.

“Cậu học chung lớp với Cindy à?”, cô hỏi.

“Không, em tốt nghiệp năm ngoái”. Miles đáp. “Kỹ thuật điện tử. Em đã lãng phí thời gian làm phụ trách âm thanh cho Rumors và...”

“Và Cindy”, Sean tiếp lời.

Miles rầu rĩ nhìn chằm chằm vào tách cà phê của mình. Một sự im lặng khó xử chỉ bị phá vỡ bởi cô phục vụ, thèm khát nhìn Sean lúc cô ta đặt chiếc đĩa đầy khủng khiếp toàn bánh ngọt vào giữa bàn.

Sean chụp lấy một cái, giơ nó lên chào cô phục vụ và cắn một miếng lớn. “Miles khăng khăng đòi đi cùng, sau khi em nói kế hoạch. Cậu ta cũng có tinh thần hào hiệp, giống như anh, Con.”

Connor ngẩng lên từ tập hồ sơ, cười nhẹ và hất cằm ra hiệu cho Sean tiếp tục.

“Vì thế bọn em thực hiện cuộc phiêu lưu cả đêm qua những quán rượu chui bẩn thỉu, được thiêu đốt bởi loại Jolt Cola hàm lượng caffeine cực cao yêu thích của Miles. Cuối cùng bọn em cũng có được thông tin đáng giá khi đến quán Rock Bottom, nơi bọn em gặp LuAnn. À, một cô nàng tóc hung đỏ, dễ thương.”

“Cô ta không quyến rũ như Cindy”, Miles lên tiếng.

“Chúng ta có cần nghe chuyện đó không Sean?”, Connor hỏi.

“Tin em đi, từ đầu đến cuối. Hóa ra LuAnn, cô gái phục vụ trong quán rượu biết danh tiếng của Billy Vega. Cô ta thường nhảy ở một câu lạc bộ gần Lynnwood. Cô ta bảo gã Billy đó là một tay cò mồi lớn, nhưng cô ta biết nhiều cô gái được gã tuyển dụng đã nhổ nước bọt mỗi khi nhắc đến gã. Vì thế Miles và em đã từ bỏ các quán rượu chui và dũng cảm tiến vào thế giới hoang dại của các câu lạc bộ nhảy thoát y ở Seattle.”

Erin ôm mặt. “Ôi Chúa ơi.”

“Xem kìa Sean”, Connor nói. “Đây không phải trò giải trí của em.”

Nụ cười của Sean nhạt dần. “Em chưa bao giờ nghĩ thế.” Cậu ta với tay vỗ nhẹ lên tay Erin. “Này. Xin lỗi. Tôi thật đáng chết, nhưng tôi hứa sẽ nghiêm túc giải quyết chuyện này. Cho dù có lời nói vớ vẩn nào chui ra khỏi miệng tôi đi nữa. Được chứ?”

“Cảm ơn,” cô nở nụ cười nhợt nhạt. “Tôi rất cảm kích sự giúp đỡ của anh.”

Connor cầm một thanh bánh hình que, săm soi nó với vẻ nghi ngờ rõ rệt, rồi cắn một miếng. “Vậy đó là lý do vì sao mắt em lấp lánh như thế”, anh nói. “Em luôn thích thú và tràn trề năng lượng mỗi khi thiếu ngủ.”

“Ngủ à? Chúng tôi làm sao ngủ được khi cái tên khốn cặn bã, tồi tệ đó đang ở cùng Cindy chứ?”, Miles đập mạnh xuống mặt bàn. “Em đã không ngủ cả tháng trời.”

Sean vỗ nhẹ lên lưng cậu ta. Miles phun phì phì cà phê ra mặt bàn. “Giỏi lắm, Miles. Mọi người không thể tin được khả năng tập trung cao độ của cậu ta đâu. Bọn em đi tới bảy câu lạc bộ đầy nhóc những cô nàng khỏa thân đang nhảy nhót mà cậu ta vẫn bình thản như đang ở phòng họp của giáo phái Christi


XtGem Forum catalog