Insane
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326435

Bình chọn: 8.00/10/643 lượt.

g theo dõi trận bóng trên tivi. Những đám cưới, những buổi lễ rửa tội, những đám tang.

Những lý do bình thường cho một cuộc sống lương thiện.

Gã nhìn nó quay tròn đến khi thời gian của gã chấm dứt. Nắm tay cứng như thép siết chặt và bóp nát trái tim gã, những lựa chọn có thể xảy ra và điều thực sự xảy ra đều bị dập tắt. Lúc tỉnh dậy cô thấy mình vẫn nằm trên anh. Bình minh đã chiếu sáng bức tường gạch đen kịt bên ngoài cửa sổ, biến nó thành màu xám đậm. Cô ngẩng lên nhìn Connor. Anh đang nhìn cô chăm chú với ánh mắt mãnh liệt thông thường, nhưng nó không làm cô xấu hổ. Lúc này cô lại thấy thích nó.

Erin lồm cồm bò dậy. “Em sẽ, ừm, chỉ vào phòng tắm một lát. Em sẽ ra ngay.”

Điện thoại reo. Anh quyết định không chạm vào. Cô có một điện thoại cố định. Nếu là Cindy anh có thể nghe máy. Nhưng nếu không phải thì chắc chắn đó là hành động tự sát.

Tiếng nước ngừng chảy ngay khi chiếc điện thoại chuyển sang chế độ thư thoại. Cánh cửa phòng tắm bật ra đúng lúc giọng một phụ nữ hoạt bát, vui vẻ giả tạo vang lên.

“Chào Erin, Kelly từ Keystroke Temps đây. Tôi e là mình có một vài tin xấu cho cô…”

Cả người Erin bốc hơi, trần truồng, tóc nhỏ nước.

“…Do Winger, Drexler & Lowe có vài phàn nàn về cô, rằng thái độ và quyết định không làm việc sáng nay là giọt nước làm tràn ly với họ. Vì thế trưởng phòng bảo tôi nói với cô là không cần đến làm việc vào ngày mai. Và, ừm… Keystroke Temps cũng quyết định như thế. Tôi rất xin lỗi Erin, nhưng quyết định đã được đưa ra và phê duyệt, và nếu cô gửi mail bảng chấm công của cô, chúng tôi sẽ gửi cho cô tờ séc cuối cùng, vì thế cô không cần phải tới và…”

Erin lao tới điện thoại. “Kelly? Là tôi đây… Phải, tôi biết, nhưng tôi đã trở về sớm… nhưng như thế là vô lý! Tôi là một nhân viên hoàn hảo! Thái độ của tôi rất tốt! Tôi đến sớm, làm việc muộn, tôi đã làm gấp mười lần… thật điên rồ! Họ không thể…”

Cô lắng nghe một lát, rồi cười cay đắng. “Kelly, cô biết không, tôi không cần cô nói thế với tôi. Nhưng để tôi cho cô một lời khuyên tương lai. Đừng bao giờ chúc ai có một ngày tốt lành sau tin tức thế này. Tin tôi đi, chúc thế là sai lầm rồi đấy.”

Cô dập mạnh điện thoại, quay sang anh, trần truồng, nhỏ nước và xinh đẹp phi thường trong cơn giận dữ cực điểm.

“Một con bò ngu ngốc”, cô gằn giọng. “Chúc một ngày tốt lành! Thật là…”

Anh lùi lại. “Ừm, Erin?”

Cô tiến về phía anh. “Họ có thể phàn nàn về chuyện gì chứ? Em đã sắp xếp lại dữ liệu cho họ! Em đã loại trừ tất cả các lỗi trong chương trình quản lý tài chính của họ! Em đã viết từng tài liệu riêng rẽ mà bọn ngu ngốc đó yêu cầu rồi chuyển sang tiếng Anh chính thống! Thậm chí em còn pha cà phê cho bọn khốn đó với mức lương chỉ mười ba đô la bần tiện một giờ!

“Anh chắc chắn em đã làm rất tốt. Hôm nay em định làm gì?”, anh dịu dàng nói.

Cô bắt gặp nét cương quyết biểu hiện ở cằm anh, thở dài. “Ôi cưng à. Anh định sẽ hộ tống em khắp mọi nơi hả?”

“Quen với chuyện đó đi”, anh nói. “Cho anh biết chúng ta cần làm gì hôm nay.”

Cô cau mày suy nghĩ. “À, em sẽ phải đến nhà bạn em, Tonia, để mang con mèo về, cô nàng sẽ rất giận dữ với em… con mèo chứ không phải Tonia… vì thế sẽ mất thời gian để dỗ dành nó. Em cần tìm thêm vài thông tin để làm báo cáo cho Mueller. Ồ, em cũng cần đăng ký ở vài trung tâm làm thêm nữa. Nhưng trước hết, em cần phải lần theo dấu vết Cindy và kiểm tra mẹ.”

Anh gật đầu. “Anh sẽ gọi cho Sean để xem tình hình Cindy thế nào, nhưng anh không thể giải quyết chuyện Sean với cái dạ dày trống rỗng. À cả… mèo, em gái, mẹ. Còn vấn đề gì nữa không?”

Anh rất sẵn sàng gánh vác tất cả trên đôi vai mình. Tính hào hiệp của anh khiến trái tim cô tan chảy. “Connor, anh thật tốt bụng, nhưng đó là vấn đề của em, không phải của anh và chúng không hề dễ chịu”, cô dịu dàng nói. “Làm ơn đừng cho là vì chúng ta hẹn hò…”

“Này”, anh giơ tay lên. “Xin chào! Trái Đất gọi Erin! Bây giờ em là bạn gái của anh. Nên vấn đề của em cũng là của anh. Không thắc mắc.”

Cô nhình xuống tay, để mái tóc ẩm ướt, rối bù che kín mặt. “Chúng ta mới chỉ ở cùng nhau có hai ngày.”

“Thời gian không quan trọng. Thậm chí nếu chỉ năm phút cũng không phải là vấn đề. Và chúng ta sẽ không bàn đến chuyện phải làm hay muốn làm. Chỉ là cách diễn ra thôi. Nên đừng tranh cãi với anh. Vì em sẽ thua. Được chứ?”

Cô nở nụ cười trêu chọc. “Ôi, người hùng của em.”

Anh trợn mắt. “Xin em tha cho anh. Mèo, em gái, mẹ, còn người họ hàng nào phải quan tâm nữa không? Ông bà, cô dì, chú bác, anh em họ?”

Cô lắc đầu. “Chẳng ai trong số họ còn liên hệ với gia đình em kể từ sau phiên tòa. Cứ như nhà em bị bệnh dịch vậy.”

“Không sao. Đám bà con ngu ngốc đó cút đi cho khuất mắt. Mọi chuyện vẫn tốt như thường.”

Cô cười khúc khích. Những chuyện đã khiến cô đau dớn, buồn bã trước đây bỗng chốc trở nên lố bịch, sức mạnh và tính hài hước của Connor đã giúp cô phấn chấn rất nhiều. “Em phải đi thay quần áo đây”, cô nói. “Anh dừng lại ngay, Connor. Ngoan nào.”

“Anh luôn ngoan mà cưng. Muốn biết không?”

Cô tránh khỏi anh, vẫn cười khúc khích chạy đi thay quần á