Disneyland 1972 Love the old s
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326522

Bình chọn: 9.00/10/652 lượt.

n gì?”

“Kiểm tra số đăng ký xe này giúp em.” Anh đọc nhanh.

“Rồi. Có gì không ổn hả Con? Có vấn đề gì với cái xe à?”

Dạ dày anh cuộn lại. “Đừng hỏi.” anh nói. “Em sẽ kể cho anh sau.”

Davy chờ đợi, hy vọng anh nói thêm gì đó và làu bàu bực mình khi thấy anh vẫn im lặng. “Cứ bình tĩnh,” anh trai anh nói. Cuộc gọi đã bị ngắt.

“Ừm, Connor? Chúng ta đang đi đâu đây?” Erin hỏi.

Anh ghét giọng nói thấp, dè dặt này của cô. Chính anh cũng từng sử dụng khi tranh luận với những người điên. “Chúng ta đang tìm đường khác,” anh nói. “Anh không muốn đi chung đường với thứ đó.”

“Chúng ta sẽ mất cả đêm mới về tới Seattle nếu không đi quốc lộ I-5.”

“Lấy bản đồ trong hộc,” anh yêu cầu.

Anh quên mất lúc ở sân bay đã ném mọi tài liệu về Mueller vào trong đó. Chúng rơi ngổn ngang dưới chân cô, trắng xóa. Cô nhặt chúng lên và săm soi dưới ánh đèn ở bảng điều khiển điện tử. “Đây là các thông tin anh trai anh tìm được về Mueller phải không?”

“Phải.” Anh gần như cảm thấy tội lỗi, như thể cô đã khám phá ra một bí mật bẩn thỉu. “Lấy bảng đồ ra đi.”

Trông cô như định nói gì nữa nhưng lại thôi. Có lẽ cô không muốn đẩy một người đầu óc không bình thường như anh đi quá giới hạn căng thẳng. Tội nghiệp Erin, bị kẹt ở một nơi nào đó trong đêm tối với một gã đã nhìn thấy những sự vật không có thật.

Nỗi khốn khổ của anh trầm trọng và lan rộng hơn. Giống như vũng máu lan nhanh trên nền bê tông lạnh ngắt. Cô nghiên cứu bản đồ. Một sự yên tĩnh đáng sợ.

Di động của anh đột nhiên reo vang. Anh giật lấy nó. Là Davy. “Sao?”

“Số đăng ký là 2002, Ford Explorer, màu đen, thuộc về một gã tên Roy Fitz. Sáu mươi hai tuổi, ly dị, đã từng là nhân viên bán xe của Coos Bay, Oregon. Hắn có lý lịch rất xấu. Có giúp gì được không?”

Connor thở dài, buồn bã. “Ừm, không. Không hẳn. Nhưng em rất cảm ơn. Gặp sau, Davy.”

“Mẹ kiếp, Con, chuyện quái gì…?”

“Em không thể nói lúc này được,” anh cấm cảu. “Em xin lỗi. Tạm biệt.”

Tuyệt. Giờ thì anh thấy tệ hơn vì đã thô lỗ với anh trai.

Erin xếp gọn gàng đống tài liệu về Mueller, rồi cất cẩn thận vào ngăn chứa đồ. Bản đồ kêu sột soạt lúc cô mở ra. Cô bật đèn trong xe và nhìn chăm chú vài phút. “Chúng ta có thể đi theo đường đến Redstone Creek, rồi rẽ vào đường cao tốc Paulson về phía bắc cho tới khi đến Bonney. Đến đó chúng ta sẽ tính tiếp. Anh thấy thế nào?”

Giọng cô rất nhẹ nhàng và thực tế. Anh rất cảm kích vì điều đó đến nỗi suýt bật khóc và quỳ xuống hôn chân cô. “Được đấy.”

Cô tắt đèn. “Chúng ta nghe nhạc nhé?”

“Tùy em.”

Cô dò sóng tới khi tìm được vài bản nhạc blue cổ điển. Có lẽ cô nhớ anh đã nghe loại nhạc này hôm trước. Cô đang cố giúp anh thư giãn bằng thể loại nhạc anh thích. Chú trọng tiểu tiết.

“Cám ơn,” anh lầm bầm.

Cô rướn tới, vuốt má anh. Vuốt vài sợi tóc ra sau tai anh.

Cử chỉ mềm mại, ngọt ngào đó đã xua tan hết căng thẳng đang đè nặng lên anh. Rốt cuộc không khí đã lưu thông trở lại trong phổi anh.

Anh có thể về đến Seattle với sự tỉnh táo hoàn toàn. Chuck Whitehead dừng xe ở một chỗ rộng rãi trên con đường vắng vẻ, cách Tháp Childress Ridge không xa. Ông tập trung vào những thứ không liên quan như dải nhựa màu mà Sở Lâm nghiệp quấn quanh các thân cây. Tay toát mồ hôi lạnh, ông liên tục có cảm giác muốn đi tiểu. Những sự việc xảy ra trong mười giờ qua lần lượt hiện lên trong đầu ông như một đoạn video lặp đi lặp lại, không bao giờ kết thúc, liên tục từ khi ông trở về nhà sau giờ làm việc ở phòng thí nghiệm ADN. Ông chào tạm biệt hộ tá chuyên chăm sóc bệnh nhân tại nhà, người đã chăm sóc Mariah – vợ ông – trong khi ông làm việc, đi lên lầu để thăm bà… và một khẩu súng dí vào cằm ông.

Người đàn ông cầm súng đã nói cho ông phải làm gì, và ông đã làm theo. Cho đến chi tiết cuối cùng. Ông đã giấu chứng cứ trong áo khoác. Ông có thể cho họ thấy. Ông đang rất hợp tác.

Ông tắt đèn pha để tiết kiệm ắc quy và bị bóng đêm gần như tuyệt đối làm kinh hãi. Những ngọn đồi bao quanh ông đen kịt, bầu trời chỉ sáng hơn tí xíu. Đêm nay quá nhiều mây.

Người đàn ông đó nói đây chính là nơi họ sẽ trả Mariah cho ông, nhưng làm thế nào họ đưa được một người yếu ớt như Mariah tới nơi hoang vắng này? Bà ấy cần thở ôxy và truyền moóc-phin từ hai tuần nay.

Nhưng ông ta bảo ông đến đây, vì vậy ông đã ở đây.

Không cảnh sát, người đàn ông đó nói. Chỉ cần báo cảnh sát một tiếng, Mariah sẽ chết.

Thời gian chầm chậm trôi qua, đánh dấu bằng nhịp tim, bằng hơi thở khó nhọc của ông và bằng đồng hồ kỹ thuật số nhấp nháy trên bảng điều khiển. Ai đó gõ vào cửa xe. Ông nhảy dựng và hét lên.

Ông đã làm đúng theo những gì được yêu cầu, ông thầm nhắc nhở bản thân. Không ai có thể chê trách ông. Ông mở cửa và buộc mình phải đứng lên. Ánh đèn lờ mờ trong xe không đủ soi sáng thứ bên ngoài.

“Xin đóng cửa lại”, giọng nói mềm mại, học thức vang lên. Một người đứng tuổi. Tầng lớp thượng lưu, phát âm tiếng Anh giống người nước ngoài. Vẫn là người đã đến nhà ông. Người Nam Phi, có lẽ. Ông đóng cửa xe. Ông từng hẹn hò với một cô gái Nam Phi, não ông liên tưởng đến chuyện chẳng liên quan