Dung cũng góp thêm lời vào, cô muốn tạo cơ hội để cho cậu ở bên Lan nhiều
hơn.
- Vâng.
- Anh nghĩ sao về việc thằng Phong bị ngất. - Ông Dương mở lời trước.
- Hình như nó bị bệnh tim bẩm sinh, tôi thấy từ trong túi nó
rơi ra lọ thuốc này khi thằng Hải cõng nó về. - Hải Quân lôi ra một lọ thuốc để trước mặt ông Lãm.
- Chẳng lẽ, nó di chuyền từ bố, sao hai kẻ đó cứ nhau bản sao ấy, giống nhau đến lạ lùng.
- Tôi không biết, nếu nó thực sự giống bố nó như vậy thì quả
thật nó rất đang sợ, đấu với nó sẽ rất khó khăn. Không biết
bao lần tôi thất bại dưới tay thằng Tùng.
- À, còn nữa, ông có để ý không, Thu Phương ấy.
- Sau bao nhiêu năm không gặp, cô ta vẫn đẹp như vậy.
- Không ý tôi muốn nói đến tại sao kho con bé Dung nhìn thấy cô ta nó lại bỏ chạy.
- Tôi không rõ nữa, nhưng điều ấy càng chứng tỏ rằng nó rất
sợ cô ta, và tôi nghi ngờ cô ta biết về thân phận của nó.
- Liệu có khi nào, cô ta nghĩ nó là Đinh Hương và là điều gì gây bất lợi cho nó không.
- Cái đó thì phải theo dõi thêm đã. Nhưng tôi cảm thấy hình như giữa thằng Phong và con Dung có cái gì đó.
- Vậy sao.
- Thằng Phong vốn không phải là người thích lo chuyện bao đồng,
vậy mà nó lại chỉ huy mọi người đi tìm con Dung. Hơn nữa, theo
tôi để ý ánh mắt con Dung nhìn thằng Phong rất lạ, có sự oán
hờn căm tức nhưng cũng có chút gì đấy mà tôi không sao hiểu
được.
- Còn thái độ thằng Phong thế nào.
- Có vẻ nó cũng không ưa con Dung, thái độ ấy thể hiện rõ trên mặt nó mỗi khi con bé xuất hiện. Chẳng lẽ trong quá khứ, hai
đứa nó có thì oán gì với nhau.
- Mọi chuyện càng ngày càng rắc rối, tôi chỉ muốn tất cả
được hạnh phúc kể cả thằng Phong nữa, nhưng sao lại khó đến
thế.
- Con phải hỏi mẹ câu đó nới đúng, tại sao khi nhìn thấy mẹ cô ta lại hoảng sở bỏ chạy.
- Tại sao chỉ vì một người không quen biết con lại lôi mẹ ra tra khảo.
- Không, chắc chắn, cô ta có quen biết với hai mẹ con ta và liên
qua mật thiết đến quá khứ của con. Khi con tát cô ta rong rừng
cũng là lúc bệnh tim con tái phát bởi con cảm thấy rất đau
lòng, rất chua xót vô cùng. Khống có lí gì con lại phản ứng
như thế với người không liên quan.
- Mẹ không biết, có thể dạo này con làm việc căng thẳng nên hơi mệt thôi - Bà vẫn cương quyết không nói.
- Mẹ.
- Con nên nhớ, tất cả những việc mẹ làm điều vì con, nên con
đừng cố gắng tìm hiểu quá khứ của con nữa. Ngày hôm nay thấy
con như vậy mẹ đã đủ sợ lắm rồi.
Hắn nhìn mẹ hắn, phải mẹ hắn đã lo đến nỗi khóc sưng của
mắt. Nhưng sự thật thì hắn vẫn phải tìm ra, hắn không thể sông một cách mơ hồ như vậy mãi được.
Tiệc tan, tất cả đều về lều riêng của mình nghỉ ngơi đề chuẩn bị cho chuyến leo núi ngày hôm sau.
Dung thơ thẩn đi dạo quanh khuôn viên của khu trại. Sự việc tối hôm nay thực sự khiến cô rất sợ hãi. Đây không phải lần đầu
tiên cô chứng kiến hắn gục xuông vì cơn đau tim, nhưng tâm trạng
hốt hoảng, hoang mang ấy vẫn y nguyên như mười lăm năm trước.
Không ngờ một con kẻ còn lạnh hơn băng, cứng hơn sắt, tàn bạo
hơn khủng bạo hơn phát xí lại cũng có điểm yếu. Phải rồi,
chung quy cho cùng hắn cũng vẫn chỉ là người trần mắt thịt
thôi mà.
- Cậu còn rất nhiều chuyện giấu tôi phải không - Hải đi đến bên cô từ đằng sau.
- Phải - Dung thừa nhận.
- Mái tóc bạch kim, tính cách lạnh lùng, là anh ta phải không.
- Ừm, chính xác.
- Cậu không thấy ngạc nhiên khi hắn ta không nhận ra cậu sao.
- Có gì mà ngạc nhiên chứ, chẳng qua tôi cũng chỉ là con bup bê của anh ta thôi, có gì đáng để nhớ.
- Không phải đâu, hắn ta bị mất trí nhớ đấy. Nghe nói là do một vụ tai nạn giao thông năm mười lăm tuổi.
- Hả? Sao cậu biết - Cô kinh ngạc, tin này quả thục khiến người ta bị shock.
- Sáng nay, khi nói chuyện vơi tôi anh ta buột miệng nói ra, không biết có phải cố ý không nữa, nhưng có lẽ là thật.
- Như vậy cũng tốt, nhớ lại để làm gì, lại hận thù nhau, mọi thứ cứ để chìm vào quên lãng đi.
- Cậu đang đau lòng - Hải tỏ ý nhíu mày. Cậu luôn biết Dung
nghĩ gì, hai con người này tuy không cùng huyết thông nhưng luôn
hiểu rõ nhau. Họ như là cùng một người mà tồn tại ở hai phiên bản khác nhau. - Tôi cảm thấy điều đó.
- Chỉ là . . .
- Không, cậu đang đau lòng, chắc chắn là thế. Đối với hăn cậu
không chỉ có căm hận oán trách thôi phải không. Đừng giấu tôi,
cậu không thể làm thế được đâu, cậu biết mà.
- Phải - Cô gật đầu. Cô luôn thẳng thắn và rãi bày với cậu
mọi chuyện, đó là giao ước của hai người từ khi còn nhỏ, không giấu diếm nhau bất kể điều gì. Hơn nữa, cô tin tưởng cậu hơn
bất cứ ai trên đời này, vị tri của cậu rất quan trọng trong
lòng cô. - Tôi cũng không thể hiểu được mình nữa.
- Dung này, dù hắn có làm gì đắc tội quá đáng với cậu trong
quá khứ nhưng tôi không hề mong cậu cứ dằn vặt bản thân trong
oán hận bởi chung quy hắn vẫn là anh trai cậu.
- Ngày xưa tôi coi hắn là chủ nhân, còn bây giờ là kẻ thù, hai
từ "anh trai" chưa từng tồn tại trong tâm thức thôi.
- Cậu không muốn thừa nhận hắn là anh cậu, tại sao vậy, tôi
không tin là chỉ đơn giản là vì cậu hận hắn đâu, phải không.
- Giờ tôi không muốn thừ