anh cũng chẳng phải
kẻ tốt đẹp gì - Âm sắc của cậu cũng sắc lạnh và đầy uy
quyền. Hai mỹ nam này bây giờ không còn đơn thuần là Trần Đông
Hải và Trịnh Thanh Phong mà là hai kẻ nắm giữa quyên lực tối
cao của KB company và KH company.
- Một tổng giảm đốc điều hành cả tập đoàn lớn như cậu mà
lại làm việc theo cảm tính sao? Cậu khiến tôi khá bất ngờ đấy - Sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt đẹp trai của hắn.
- Anh coi thường tôi đấy à, chính nhờ vào cảm giác tôi đã gặp được Dung.
- Tôi không tin vào mây cái chuyện nhảm nhí đó đâu và tôi cũng
không có thiện cảm với cái cô bạn gì đó của cậu, còn quan hệ giữa tôi và cô ta chính tôi còn không biết, tôi tìm gặp cô ta
cũng vì việc đó đấy.
- Nếu nói vậy cô ấy liên quan đến phần kí ức đã mất của anh.
- Chắc chắn là thế, chẳng lẽ tôi không dưng phí thời gian với
cô ta làm gì, ngoài Chi Lan ra tôi không có hứng thú với bất kì ai cả.
- Tôi nghĩ anh nên rút lui nhanh đi, tôi mới là vị hôn phu của cô ấy.
- Cậu là trẻ con à, chỉ vì cái hôn ước từ ngày xửa ngày xưa
mà cậu nghĩ sẽ trói buộc trái tim một con người sao.
- Tôi không phải là kẻ chỉ biết ăn bám vào bố mẹ, tôi nhất
định sẽ có được Chi Lan và trái tim cô ấy bằng chính sức của
mình.
- Muốn cạnh tranh công bằng với tôi sao - Hắn nhường mày.
- Cứ cho là thế đi, chúng ta cùng cá cược với nhau nếu Chi Lan
chọn ai thì kẻ còn lại phải buông tay , không được níu kéo. -
Cậu nhìn hăn, anh mắt lộ rõ sự thách thức.
- Cúng khá thú vị - Hắn cười điệu. Hắn quả thật có sức hút
ghê gớm, dù cậu là con trai mà cũng còn bị hớp - Nhưng tôi
không đồng ý.
- Sao, chưa chi đã sợ rồi à.
Đáp lại cậu chỉ là sự im lặng của hắn. Không nói không rằng, hắn ngả đầu vào cửa sổ, đôi mắt nhằm nghiền lại.
" Thế mà cũng dám nói là yêu người ta, nếu yêu thật sự cậu có đang tâm đem người con gái quan trọng nhất
đời mình ra làm trò cá cược không, tôi không giống cậu"
Dường như không chỉ có hai mỹ nam ngồi
hàng ghế cuối còn thức, ở hàng ghế đầu cũng có hai người
đàn ông trung niên rì rầm.
- Thằng Hải hinh như đã bắt đầu có tình cảm với cái Chi Lan rồi, tôi đọc được điều đó trong đôi mắt nó.
- Nhưng tôi lo là con Lan cơ, nó là con tôi tôi rất hiểu, dù bề
ngoài có ngây thơ nhưng lại rất cứng đầu, đã yêu ai thì rất
khó bỏ.
- Cậu không thể bắt ép nó một sớm một chiều từ bỏ thằng
Phong được, dù gì thì chúng nó bên nhau đã bảy năm, còn thằng
Hải mới gặp Chi Lan gần được một tháng.
- Cậu muốn tôi phải làm sao đây, chẳng lẽ hết cách.
- Tôi nghĩ hãy cho chúng nó thời gian tìm hiểu nhau, tình yêu
phải đến một cách tự nhiên nhất, khi nó đã yêu nhau rồi thì
tình cũ sẽ sơm tan biến thôi.
- Liệu có ổn không, nói thật thằng Phong cũng rất khó nắm bắt, chẳng lẽ nó chịu để yên à.
- Cậu đừng đánh giá con người qua bề ngoài, thằng Phong tuy rất kiêu ngạo nhưng lại là kẻ đã yêu thì sẽ rất hết lòng, nó
giống bố nó ở điểm này làm tất cả để người ấy hạnh phúc.
- Thăng bé đó, hệt như bản sao của Thanh Tùng, chỉ có điều là
trông nó còn cô độc và lạnh lẽo hơn cả bố nó, Quân nhỉ, nhiều khi nhìn nó tôi nghĩ đến cậu ta, thỉnh thoảng lại cảm thấy
đau lòng.
- Cậu vẫn quá hiền lành, nếu trách thì hãy chỉ nên trách số
phận thôi - Nụ cười tàn độc xuất hiện trên môi Hải Quân trong
chơp nhoáng. Trong ba người, nếu Dương Lãm là người hiền lành
nhất, Trương Thanh Tùng là tên khó dò nhất, thì ông tai là kẻ
thâm hiểm nhất, ham muốn của ông ta đâu chỉ dừng lại ở đây là
đủ.
" XIN CÁC QUÝ KHÁCH TỈNH DẬY XE ĐÃ TỚI NƠI"
- Woa, nơi này cứ như là rừng nguyên sinh ấy, thật tuyệt - Chi
Lan reo lên sưng sướng. Là tiểu thư nhà giàu cô suốt ngày phải
quang quẩn ở nhà rất hiếm khi được đi xa. cánh khu rừng rậm
rạp này thật khiến cô thích thú.
- Lan, đi từ từ thôi con, phải chờ bác Quân và thằng Hải mới chứ - Ông Dương nhắc nhở con gái.
- Vâng ạ - Tuy miệng nói thế nhưng đầu cô ngó ráo rác xung quang để tìm bòng người quen thuộc.
- Đây, anh đây - Bỗng một bàn tay đặt lên vai cô, kèm theo đó là chất giọng trầm dịu dàng quen thuộc.
- Lúc trên xe anh ngồi ở đâu thế, em tìm mãi không thấy - Cô bĩu môi.
- Anh ngồi phía cuối với cậu Hải - vị phu tương lai của em đấy mà, cậu ta cứu anh khỏi đống girl fan.
- Đã nói không phải vị hôn phu mà là bạn mà. À, cái gì mà girl fan, anh cũng giỏi thật.
- Chuyện này không thể trách anh được, tại anh đẹp trai quá thôi.
- Ơ, anh nói cả bác giá cũng đến mà, bác đâu. - Lan ngó quang rồi hỏi.
- Chết, mẹ anh đi xe riêng, chắc giờ này đến nơi rồi đấy, anh
quên mất phải đi đón bà đã - Hắn hắn nhăn mặt gõ vào đầu,
thật hiếm khi thấy bộ dáng đang yêu này của hắn, mà có cũng
chỉ mình cô được nhìn thấy.
- Anh hay thật, đến mẹ mình mà còn quên nữa.
- Đi cùng anh nhé, nhân cơ hội này em lấy lòng bà luôn, mẹ anh
ghê gớm hơn bố em vạn lần, mẹ anh mà không đồng ý đến thàn
thánh cũng phải bó tay luôn.
- Ừm, thế thì mau đi thôi - Hắn phì cười trước điệu bộ lo lằng của cô.
- Cô Chi Lan. đợi đã - Hải từ xa chạy lại gọi tên Chi Lan. - Mọi người đã đến nơi tập trung cả rồi, bố cô bảo tôi đưa cô đi,
nhanh lên kh