Cố Tổng học được rất nhiều điều. –
Đồ Nhiễm vừa nói vừa rót rượu cho cả ba, rồi nâng ly của mình lên, nói
với Cố Viễn Hàng một cách nghiêm túc. – Thưa thầy, chén này em kính
thầy, cảm ơn thầy đã hỗ trợ em về mặt công việc suốt những năm qua,
khiến em gặp nhiều thuận lợi. Tuy chỉ nhỏ hơn thầy vài tuổi, nhưng em
vẫn luôn tôn kính thầy như một thầy giáo.
Cố Viễn Hàng đăm chiêu nhìn cô không đáp, rất lâu sau mới nói một câu hai ý:
- Đồ Nhiễm, tôi muốn xem em có thể giữ được đến lúc nào.
- Cạn ly kính trước. – Cô uống hết ly rượu của mình, rồi cười với Tiểu
Chu, – Cô xem, Cố Tổng chẳng nể mặt phụ nữ chúng ta gì cả, làm khó chúng ta còn phải làm trâu làm ngựa cho công ty. Hay là chỉ một mình tôi thì
không đủ thể diện, muốn hai chúng ta phải cùng kính rượu một lúc anh ấy
mới chịu uống nhỉ!
Tiểu Chu vốn dĩ không định dây vào, nghe Đồ Nhiễm nói vậy lại không tiện làm nga, đành nâng ly rượu lên nói:
- Cố Tổng, tôi cũng kính anh.
Cố Viễn Hàng vẫn nhìn Đồ Nhiễm, bất giác khẽ lắc đầu mỉm cười, cụng ly với Tiểu Chu rồi uống cạn một hơi. Một lúc sau anh ta vẫy tay gọi:
- Phục vụ, tính tiền bên này.
Tiểu Chu cũng chỉ mong sao mau mau ra về, tiếc rằng hành lý vẫn còn để ở
khách sạn, không tránh khỏi phải đi về cùng nhau. Tới cửa khách sạn, Cố
Viễn Hàng vẫy một chiếc taxi rồi nói với Tiểu Chu:
- Cô lên lầu lấy hành lý, tôi bảo tài xế đợi ở đây.
Tiểu Chu cảm ơn anh ta rồi chạy vội lên lầu.
Lúc này anh ta mới ngoái lại nhìn Đồ Nhiễm, nửa cười nửa không, như đang muốn nói: Để xem em còn giở chiêu gì ra nữa.
Đồ Nhiễm mím môi, chẳng nói chẳng rằng, quay người định đi vào trong, liền bị người ta kéo lại.
Cố Viễn Hàng nắm tay cô đung đưa trước mặt, nói:
- Đã vào hạ rồi mà tay còn lạnh thế này, vừa rồi gọi canh cho em cũng không uống hết, phụ nữ không bồi bổ sao có thể được?
Khoảng cách giữa hai người rất gần, Đồ Nhiễm gần như bị anh ta ôm vào trong
lòng, quanh cô đều là hơi thở đàn ông xa lạ. Cô cố gắng rụt tay lại mà
không được, luống cuống nói:
- Đừng ép tôi, chó cùng rứt giậu đấy!
Cố Viễn Hàng nhìn cô, rồi lại nhìn xuống đất:
- Nhìn đường cẩn thận, đừng làm bẩn giày.
Nói rồi liền buông tay cô ra.
Đồ Nhiễm nhìn theo ánh mắt của anh ta, mới phát hiện ra trên bậc thềm phía sau có một vũng nước bẩn, không biết ai say rượu nôn ra đó, vừa rồi
suýt chút nữa mình đã giẫm lên. Bấy giờ cô mới vội dịch sang bên cạnh
mấy bước, đã thấy nhân viên khách sạn cầm dụng cụ vệ sinh ra, tỉ mẩn
quét dọn.
Tim Đồ Nhiễm thót lại, thần kinh căng thẳng, chỉ sợ Cố Viễn Hàng sẽ làm ra chuyện gì khiến cô không thể không gỡ bỏ chiếc mặt
nạ trên mặt, bây giờ thấy anh ta như vậy, cô lại thấy hơi xấu hổ. Người
ta chỉ khiêu khích một cách tỉnh bơ không dấu vết, còn cô lại chuyện bé
xé ra to, so ra thì đúng là đạo hạnh vẫn còn kém cỏi.
Cố Viễn Hàng nhìn cô, mặt ánh lên vẻ bỡn cợt, đưa bàn tay nắm tay cô lúc trước lên miệng khẽ cắn một cái, cười nhẹ:
- Làm gì mà hoảng lên như vậy, tôi còn sợ em biến thành con cún[15'> thật đấy.
[15'> Nguyên văn: con thỏ con, vì câu “chó cùng rứt giậu” mà Đồ Nhiễm nói
trước đó, trong nguyên văn là “thỏ cuống lên cũng cắn người”.
Mặt cô hơi nóng lên, miệng lầm bầm:
- Cố Tổng, ngài nghỉ sớm đi, tôi về phòng trước đây.
Cô vừa âm thầm phiền não, vừa đề phòng người đàn ông trước mặt, hoàn toàn không chú ý tới sự thay đổi nhỏ xung quanh.
²²
Buổi tối mùa xuân, gió mang theo hơi ấm, cũng mang theo vị ngọt mát nồng nàn của xóm làng gần đó, nơi này không có vẻ phồn hoa rực rỡ, ngựa xe như
nước của chốn đô thành, cũng giống như cô gái quê thiếu một chút phong
trần, sạch sẽ nhưng đơn điệu.
Trước cửa khách sạn, gần như một
nửa vỉa hè đã trở thành bãi đậu xe tạm thời, rộng rãi, yên tĩnh, bất
chợt lại có một chiếc xe chạy tới, kèm theo là tiếng phanh rít chói tai, đủ khiến cho những người đi bộ rải rác quanh đó đánh mắt nhìn.
Lôi Viễn cũng biết mình đạp phanh hơi gấp, tuy đã có ý thức cài dây an
toàn, nhưng cả người vẫn hơi chúi về phía trước theo quán tính.
Anh ta không phải tình cờ đi ngang qua mà chỉ tiện đường quá giang xe của
bạn tới thu thập chứng cứ, bất chợt lại gặp tình cảnh khiến người ta bối rối.
Chuyện này cũng chằng phải lần đầu tiên gặp, anh ta còn nhớ, đám cưới một năm trước mới là lần đầu tiên.
Khi đó anh ta cảm thấy người phụ nữ này chẳng phải loại tử tế gì, nông cạn
và đậm chất con buôn. Anh ta lại nghĩ có khi số mình mệnh khổ, lúc đi
làm chuyên theo các vụ ly hôn, giờ lại bắt gặp vợ bạn đang có vẻ lén lút tư tình với người khác, cũng may mà người bạn này giờ đang ngồi trên
ghế phụ lái bên cạnh.
Những vụ như thế này anh ta đã gặp nhiều
đến mức trơ lì, cũng như bác sĩ khoa Ngoại quen cầm dao mổ gặp người bị
chảy máu. Chỉ có điều, tình cảm mười mấy năm vẫn còn đó, anh ta cũng
không tiện để lộ vẻ mặt “đương nhiên là thế”.
Anh ta nghiêng mặt sang nhìn Lục Trình Vũ.
Hơn sáu giờ chiều Lục Trình Vũ gọi điện cho Lôi Viễn, nói có thể cho anh ta mượn xe, anh ta còn vô cùng mừng rỡ. Họ gặp nhau, Lục Trình Vũ ném chìa khóa xe cho anh ta, tay xách một chai bia, vẻ mặt mệt mỏi.