i qua, lập tức làm cho những người khác câm miệng.
Giám đốc vẫn hung ác như trước trở về văn phòng, những người dưới lầu thở phào nhẹ nhõm.
Tình cảm lưu luyến nơi văn phòng thật sự
rất tệ, hơn nữa đối tượng lại là ông chủ, ông chủ thì không thể trêu
cợt, Tương Quân dịu dáng cá tính hiền hòa, liền biến thành đối tượng bị
chế nhạo.
“Tiểu Tương Tương, có cô thật tốt.” Nữ
cường nhân bộ nghiệp vụ Sophia lớn hơn Tương Quân hai tuổi đi tới trước
mặt cô, vẻ mặt đứng đắn cảm động nắm tay cô, cô ấy cùng Tương Quân cảm
tình tốt, nhưng là đặc biệt thích phá cô: “Hiện tại ánh mắt giám đốc mỗi khi vào công ty chỉ biết nhìn chằm chằm vị trí của cô, sẽ không nhìn
chúng ta nha, thật sự là vất vả cô cover chúng tôi, thật sự là quá tốt
đi.”
“Tôi tuyệt không cảm thấy tốt! Cô nói như vậy là ý tứ gì? Tuy rằng tôi nghe không hiểu, nhưng là tôi biết trong
lời nói cô có chuyện, mời nói rõ ràng!” Tương Quân phản ứng rất lớn, làm cho nhóm đồng sự cười vang, mà chính cô nghẹt thở đến đỏ mặt.
Công tác thuận lợi, đường tình thuận lợi, quan hệ với người khác không thành vấn đề, ngày qua vui vẻ như vậy, cô
thật không ngờ chính mình rất nhanh liền lấp đầy kẹo trong ngăn tủ.
Ở mùa xuân sắp qua đi phía trước, thời tiết làm cho người ta mốc meo cuối cùng cũng trong, đảo qua vẻ lo lắng nhiều ngày.
Trong lành khó có được, măt trời phát ra sức nóng, chiếu xuống cây cỏ xanh nhạt trước cửa công ty thành một mảng sinh ý dạt dào.
“Gâu! Gâu!” Chó săn màu vàng bị đồng sự
kiếm về nuôi trong công ty ở trước cửa sủa hai tiếng, xoay quanh vòng,
quẫy cái đuôi, thật xao động.
“Meo meo” Không mời từ trước đến nay,
Tiểu hắc miêu đem “Cương” trở thành nhà của chính mình dùng cái tay mập
mạp cầm lấy ván cửa, kêu to phóng ra ngoài.
Tương Quân mới từ phòng hồ sơ đi ra phát
hiện một mèo một chó này đang náo lọan, lập tức giúp chúng mở cửa, khi
đi đến cạnh cửa, Tiểu hắc miêu còn làm nũng cọ vào chân cô.
“Nhưng là mặt cỏ còn ẩm ướt nha…Quên đi,
dơ sẽ đưa đi tắm rửa, các ngươi buồn đã lâu, thật đáng thương.” Tương
Quân phóng một mèo một chó đi ra ngoài, chúng nó tựa như con ngựa thoát
cương, lập tức hướng ra bên ngoài.
Chó săn màu vàng còn mang theo mặt còn ẩm ướt chạy trên cỏ, lăn lộn, rất nhanh liền toàn thân bẩn hề hề, Tiểu hắc miêu tao nhã chầm chậm đến lương đình mái xòe, nhảy đến mặt bàn sạch sẽ nằm úp sấp, nhàn nhã phe phẩy cái đuôi.
Tương Quân trở lại vị trí làm việc, chuẩn bị đem mặt bàn sáng sớm đầy tư liệu chuẩn bị sửa sang lại, còn có sơ đồ thiết kế hợp tác, muốn nhanh chóng mời người công ty trả lại hàng, cũng có rất nhiều việc vặt muốn xử lý, cô còn đáp ứng kế tóan cùng cô ấy
chạy đến vài nơi chào hỏi khách hàng.
“Tương Quân, phiền toái cô giúp mọi người pha cà phê.” Đồng nghiệp mới đi ra từ phòng họp mang theo vẻ mặt nghiêm trọng, nhưng lời nói coi như là hòa hõan khách khí.
Phòng khách trên lầu có khách quý tới chơi.
“Chào, anh có khỏe không?” Bởi vì đồng
nghiệp nhăn nhó, vẻ mặt hiện lên không thoải mái, Tương Quân quan tâm
hỏi: “Muốn tôi lấy thuốc đau dạ dày cho anh không?”
“Thuốc đau dạ dày? Thật tốt quá, cảm ơn.
Tôi thật muốn bóp chết A Quang! Đem tư liệu tính sai, anh ta ngu ngốc,
xứng đáng bị chê trách! Nếu dự án có chuyện xấu gì, mọi người chúng ta
nhất định vây đánh anh ta!”
Đồng nghiệp nghiến răng nghiến lợi nói
một lèo, nuốt vào thuốc đau dạ dày Tương Quân tốt bụng đưa cho, sau khi
tìm được mấy văn kiện cần, lại vội trở lại phòng họp.
Tương Quân lập tức đến chỗ pha cà phê,
lúc chờ đợi nhìn về phía đồng hồ , kim đồng hồ chỉ vào ba giờ chiều, bọn họ đã muốn ở phòng họp hơn hai giờ.
Hẳn là… Không có chuyện gì đi?
Bưng cà phê nấu xong, cô nhẹ nhàng đi lên, gõ hai cái vào cửa phòng họp, liền thẳng tiến đẩy cửa mà vào.
“Ha ha ha ha ha ha…”
Tiếng cười thoải mái vang vọng, so với khẩn trương áp bách trong dự đóan của cô hòan toàn tương phản.
Giương mắt nhìn lên, là tiếng cười to của Nguyên hạo, Tương Quân càng nghi hoặc, cho tới bây giờ cô không gặp qua Nguyên Hạo lúc đang làm việc cười to, có thể làm cho anh cười, có vẻ
như là có người làm việc gì đúng.
Thật tốt quá, chứng tỏ dự án này anh rất tự tin, Tương Quân cũng nhẹ nhàng thở ra.
Khi Hòang đổng phái cháu trai trưởng đến
Đài Loan gặp Nguyên Hạo, toàn công ty cao thấp như sắp gặp phải địch,
nghĩ đến dự án lại có chuyện xấu, lo lắng hao tổn tâm trí lúc trước như
biến thành hư ảo.
Tương Quân bước đi nhẹ nhàng, Nguyên Hạo
dò xét liếc mắt nhìn cô một cái, không phải cô ảo giác, trong nháy mắt
ánh mắt kia của anh đặt trên người cô, trên mặt anh tươi cười càng sâu
sắc.
Thật là, nói là công và tư rõ ràng, ông chủ lại thường công và tư chẳng phân biệt được!
“Hoàng tiên sinh, có cần tôi rót cho ngài ly nước không?” Sau khi Tương Quân vì khách hàng rót cà phê xong, săn
sóc hỏi, dè thấp giọng nói, không ảnh hưởng đến tiến hành hội nghị.
Người cô vừa hỏi đúng là nhân vật chính
của hội nghị này, cháu trai lớn đầy tự hào của Hoàng đổng, Hòang tiên
sinh là một người đàn ông trẻ tuổi bề ngoài nhã nhặn, tuổi cũng ngang
ngửa với cô.
Hòang tiên s